Tuyết Hồ

Tuyết Hồ


Mẹ đẻ: Huyền Tử Phách

Số đo ba vòng: cổ đại, huyền huyễn, thần tiên yêu quái, 1×1, mỹ mỹ, cường nhược, lãnh khốc bá đạo ôn nhu trung khuyển long công x ngây thơ khả ái tiểu hồ ly thụ, công được thụ nhặt về “nuôi”, công thụ thâm tàng bất lộ, kiếp trước kiếp này, ngọt ngào ấm áp, công sủng thụ, tình hữu độc chung, sinh tử, HE.

Paring : Hàn Yên – Lưu Vân.

Hưởng thọ: 81 thế + 5 lần chết lâm sàn


Nhử mồi

 

Một tiểu long bị cho là phế phẩm, một tiểu hồ ly màu lông bất đồng, hai mắt dị sắc bị xa lánh,

 

 

Viên đá này thật là xinh đẹp, mau nhanh đem về tổ giấu, như vậy, mình đã có bạn rồi, tiểu hồ ly vui mừng khấp khởi nghĩ.

 

 

Tiểu hồ ly ngu xuẩn này cư nhiên coi mình là viên đá, thật là tức chết đi được! Chờ ta phá trứng ra, xem ta cắn chết ngươi không!


 Tuyết Ngàn Năm

Cảnh ngộ bé thụ ban đầu rất đáng thương, đọc mún rớt nước mắt, cũng may sau có anh công đến yêu bé và sủng bé vô hạn TT^TT

Bé thụ là 1 tiểu hồ ly có màu lông thuần tuyết cùng đôi mắt màu lam xinh đẹp, chẳng hiểu sao lại bị đồng loại trong tộc mắng là tạp chủng, luôn kỳ thị và bắt nạt bé, thậm chí còn tàn nhẫn đánh đập bé đến ko ra hình hồ. Tủi thân và sợ hãi, bé chạy trốn khỏi địa ngục, lang thang lạc đến dòng suối nhỏ, tình cờ bắt gặp 1 “cục đá” lạ kỳ. Nhớ tới thân phận cũng tựa như rác rưởi ko ai cần đến, tiểu hồ cô độc đáng thương ôm cục đá vào lòng, hạnh phúc vì cuối cùng cũng tìm thấy 1 người bạn đồng cảnh.

Nào ngờ “cục đá” kia chính là long đản chứa đựng sinh mệnh của anh công, chỉ vì mãi không chịu nở mà bị coi là phế vật, bị long tộc vứt bỏ tại dòng suối. Anh công tuy chưa thể phá vỏ nhưng đã sớm có ý thức, qua lớp đản xác có thể tường tận quan sát mọi chuyện bên ngoài.

Thấy tiểu hồ ly thấp kém dám cho mình là cục đá lăn qua lăn lại, tự tiện tha về ổ coi như bằng hữu, long tử kiêu ngạo đương nhiên phẫn nộ bất bình, thậm chí còn định “bỏ trốn”. Nhưng rồi, đứng trước tình cảm thiên chân của tiểu hồ ly, thấy em thật sự coi mình là bạn mà ôn nhu săn sóc, thấy em trở về ko thấy mình mà mất mác thẫn thờ, tiểu long bị vứt bỏ lần đầu tiên cảm nhận được ấm áp, ấm áp vì biết được trên thế gian này, vẫn còn ai đó cần đến anh. Chứng kiến em lẻ loi cuộn mình thiếp đi trong nước mắt, anh đau xót “lăn” trở về trong lòng em, thầm thề sẽ vĩnh viễn ko rời xa em nữa.

Từ đây bắt đầu cuộc sống vui vẻ giữa 1 hồ 1 trứng, em đi đâu cũng ôm anh theo như bóng với hình, anh qua lớp vỏ ôn nhu ngắm nhìn tiểu hồ ly ngốc ngếch. Ngày nọ xui xẻo gặp lại mấy kẻ trong hồ tộc, chúng độc ác muốn cướp lấy “cục đá” xinh đẹp trong tay em. Tiểu hồ yếu ớt vẫn gắng bảo vệ “bạn” mình, liều chết ôm chặt lấy anh mặc cho đám hồ cắn xé. Chứng kiến em cả người đầy huyết, anh đỏ mắt phẫn nộ, bạo phát sức mạnh phá vỡ vỏ trứng, vì muốn cứu em cuối cùng cũng xuất thế thành rồng.

Ko ngần ngại tặng em 1 viên nội đan để chữa thương, anh thể chất tạm thời suy yếu và dễ đói bụng, nửa đêm còn vô thức rúc vào ngực em tìm nãi uống =))) khiến em dở khóc dở cười phải xuống thôn trộm sữa về nuôi anh :”> Chẳng qua mấy ngày anh đã dần hồi phục, em vì có linh đơn thần lực của anh cũng biến hóa được thành nhân thể, 2 bạn bên nhau ngày càng thân thiết, anh tuy bề ngoài kiêu ngạo lạnh lùng nhưng luôn vô thức đối với em sủng nịnh. Dưới sự dỗ dành (hay đe dọa?) của anh, em đành ủy khuất tạm gác lại sự nghiệp ăn-chơi-ngủ, cùng anh tu luyện để giữ mãi hình người.

Ngày nọ cả 2 đang chơi đùa dưới suối thì bị long vương tử đi ngang tình cờ bắt gặp. Bạn này tưởng anh là huyết mạch long tộc bị hồ ly trộm đi nên vô cùng giận giữ, liền đáp xuống muốn giết em trừng trị. Nhìn thấy em bị thương thoi thóp, anh lần nữa hóa thân thành Tu La, bộc lộ sức mạnh kinh người, vốn đã 1 kích có thể giết chết tên đầu sỏ, lại bị 1 nam nhân kỳ lạ đột nhiên xuất hiện can ngăn, thay vào đó giúp anh cứu em 1 mạng. Em tuy thoát chết nhưng vẫn mê man ko tỉnh, anh kiên nhẫn thủ hộ bên người, cẩn thận ôm lấy em cùng chìm sâu vào giấc ngủ “thiên thu”.

Ngàn năm sau tỉnh lại, 2 người đã trưởng thành bộ dáng thiếu niên, yêu thương trọn vẹn thành hình, bên nhau ngày càng ngọt mật âu yếm. Sợ rắc rối sẽ lại tìm đến chốn này, anh đành dẫn em xuống núi, tới thế giới loài người “ẩn cư”. Nào ngờ còn chưa dọn nhà được bao lâu, “đôi vợ chồng son” đã phải đón tiếp ko biết bao nhiêu lượt khách từ quỷ quái đến thần tiên tới ghé thăm nhiệt tình, bí mật thân thế và sức mạnh của 2 bạn cũng nhờ đó mà dần dần được hé mở.

………………………………..

Truyện vô cùng ngọt ngào ấm áp (kể cả cảnh H :”>) rất thích tính cách anh công, vẻ ngoài lãnh khốc nhưng đối với bé thụ cực kỳ cưng sủng, cái gì cũng chiều theo bé hết, nhất là tình yêu cùng sự độc chiếm của anh dành cho bé, cảm giác như ko có bé anh sống ko nổi vậy X”D

Còn 1 điều phải nói đó là anh công rất mạnh, đến Diêm Vương lẫn Thái Bạch kim Tinh đều ko phải là đối thủ của ảnh :”> Tiếc cái là xuất thân + chuyện tình kiếp trước của 2 bạn ko dc tác giả nói rõ lắm (hình như chỉ dc nhắc tới trong 3 – 4 dòng thì phải (_ _!!)) trong khi các cp phụ khác đều có cả 1 cái phiên ngoại để kể lể về thiên tình sử lâm ly bi đát =.,=

Nhắc mới nhớ, ngoài cp chính ra thì còn rất nhiều cp phụ cũng kute ko kém, thậm chí đến cả Phật Tổ cũng ko tránh khỏi kiếp nạn bị bị YY (_ _!!) tính cách còn bị các bạn hủ vặn xoắn và bẻ cong ko thương tiếc =.,=

Truyện ko có cao trào mấy, thực ra ta đã mong có mấy màn đánh đấm ì xèo cơ, nhưng vì nó là ấm áp nên thôi, chấp nhận vậy  ̄ ▽  ̄


 

Giáo viên Tiếng Việt : 

[Hoàn] Thiên Nam Tinh

Đọc tiếp

Giang Sơn Không Yêu, Yêu “Thái Giám”

Giang Sơn Không Yêu, Yêu “Thái Giám”


images (1)

Tên gốc: Bất ái giang sơn ái ‘thái giám’

Mẹ đẻ: Tiểu Tiểu Chu Trợ

Số đo ba vòng: cổ trang, cung đình, 1×1, cường nhược, bá đạo ôn nhu công x thông minh xinh đẹp thụ, đế vương x thái giám, chút ngược, sinh tử, HE

Hưởng thọ: 35 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


Nhử mồi

Em thụ là con tướng quân, có mẹ là đệ nhất mỹ nhân được hoàng thượng si mê nên bị hoàng hậu ghen ghét giết cả nhà. Ôm đứa con còn mang tã trên đường chạy trốn, mẹ em liền đem em đến gửi gắm chỗ thái giám tổng quản, may ông này cũng tốt bụng nên đồng ý ôm “của nợ” này về. Em đi theo công công đáng lẽ ko thoát khỏi kiếp bị thiến, nhưng chắc lúc đấy tại kê kê em còn quá nhỏ, tìm cắt cũng hơi khó nên được ổng cho giữ lại mà nuôi =)))

Lớn hơn 1 chút thì em gặp đại hoàng tử, chưa đủ thời gian mút xong cây kẹo, 2 bạn nhỏ đã nắm tay nhau thề thề thốt thốt, rằng tương lai nếu thành hoàng đế, anh nhất định sẽ phong em làm hậu :”> Đến tuổi thiếu niên, em được phái tới chỗ anh theo hầu, anh giờ mới biết ẻm là thái giám, đành ngậm ngùi gác lại lời hứa hẹn trước kia. Tuy vậy, những xúc cảm anh đối với em lại chẳng hề phân biệt giới tính, dù đã bị lý trí nhiều lần răn đe nhắc nhở, con tim vẫn bướng bỉnh tai ngơ mắt điếc, đập mạnh thì vẫn cứ đập mạnh, ghen thì vẫn cứ ghen =)))

Sau anh đúng là thành hoàng đế, em vì không muốn anh bận tâm nên xin đến phòng bếp làm việc, anh ân chuẩn nhưng cũng ích kỷ không cho phép ai được gặp.  Nhìn cảnh em bị ức hiếp, bạn Nhị vương gia nhịn ko được tức quá, bất chấp kháng chỉ lôi ẻm đi luôn. Anh công trong cơn ghen nổ óc cũng nhận ra em quan trọng với mình thế nào, rốt cục vứt bỏ tất cả, chạy đến ôm em không bao giờ buông ra.


Nghiệp dư phóng bút: 

[Đang tiến hành] Tiểu Linh Dương

Vô Ý Chi Vị

Vô Ý Chi Vị


images (7)

Mẹ đẻ: Neleta

Số đo ba vòng: hiện đại / đô thị cuộc sống / niên hạ công / cường công nhược thụ / chính kịch (bổ sung: 5p, nhất thụ đa công, HE)

Hưởng thọ: 113 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


Lí lịch trích chéo xẻ dọc

Lâm Vô Ý chỉ thích đắm chìm trong thế giới văn học, đã làm ra một chuyện điên cuồng nhất cuộc đời này.

Đó là “hôn môi nồng nhiệt” với hai người đàn ông ngay trên đường, còn bị chụp ảnh lại.

Hậu quả chính là bị ba mình phẫn nộ đuổi ra khỏi nhà.

Lâm Vô Ý trở về lần thứ hai sau nhiều năm, chính là vì bệnh tình của ba đang nguy kịch.

Cậu rất yêu ba mình, nhưng không muốn bị cuốn vào trong những phiền toái của một gia tộc lớn.

Lão gia tử rất yêu thương cậu con này, nhưng lại giận cậu không chịu nghe lời.

Lâm Vô Ý đã trở lại như ba mình mong muốn, không rời đi nữa.

Không biết rằng, lần này cậu trở về, lại có được điều mà trước đây cậu khó có thể nhận được.

Cậu, Vô Ý vi chi.


Giáo viên Tiếng Việt: 

[Hoàn] Đam Mỹ Các

Dưới Ánh Mặt Trời

Dưới Ánh Mặt Trời


Tên thật: Thái Dương Để Hạ

Mẹ đẻ: Lưu Quang Tuế Nguyệt

Số đo ba vòng: hiện đại cường công nhược thụ, tiểu công thầm mến, tiểu thụ thụ thất tình, công thừa dịp hư mà vào, đan thuần khả ái tiểu thụ, công sủng thụ, ấm áp

Hưởng thọ: 37 tuổi + 1 lần chết lâm sàn


Nhử mồi

Đi thầm mến lộ tuyến Lý Vân Ca, thích nhất chính là cơ hội hai chữ! Khi hắn thấy được có thể cho chính mình thầm mến trở thành mến nhau cơ hội khi, liền dùng ôn nhu từng bước một địa làm cho mình thầm mến ở thái dương hạ khai chi tán diệp


Tuyết Ngàn Năm

Công thụ là thanh mai trúc mã. Anh iu thầm em đã lâu. Em thì kết bạn gái nhưng ko bao lâu cũng bị cô này đá đít. Buồn đời, em tìm đến anh cầu an ủi. Anh nhân cơ hội này liền giậu đổ bình leo đục nước béo cò, len lỏi vào trái tim đang nứt toác của ẻm. Em được anh sủng lên tiên nên dần dần ỷ lại, tuy trước đó cũng có hoang mang nhưng rất nhanh đã lấy được dũng khí, muốn cùng anh thử bắt đầu tình yêu.

…………………..

Truyện ngắn nên cũng ko có nhiều tình tiết ngoài vụ cha mẹ phản đối, cơ mà H kích tình dữ lắm nghe :”>

Tinhvặn

Truyện bình thản ấm áp. Tác giả dùng văn phong nhẹ nhàng xoa dịu sự thật cuộc sống tàn nhẫn.

Lý Vân Ca cùng Lục Y Minh từ nhỏ quen biết, một nhà ở dưới một nhà ở trên, hai người cách nhau tám tuổi. Biết được mình thích Minh và thấy cậu quen bạn gái, Vân Ca lặng lẽ rời đi, xây dựng sự nghiệp. Ngày nọ tái ngộ Minh ở bờ biển, biết Minh chia tay bạn gái, Vân Ca liền nắm lấy cơ hội truy đuổi Minh.

Vân Ca thầm nhủ không thể gấp gáp, dùng ôn nhu làm Minh quyến luyến mình. Kiềm chế dục vọng, nhẹ hôn để Minh biết có một người thầm yêu. Tất cả cố gắng đổi lấy một nụ hôn và câu nói: sẽ cố gắng thử xem….

Sau đó là quãng thời gian ngọt ngào tra tấn. Ôm người yêu trong lòng lại không dám vượt quá giới hạn, khát khao đè nén chờ ngày bùng nổ. Sự nhẫn nhịn của Vân Ca làm Minh động lòng, hai người thuận thế lăn trên giường (coi hai anh cọ sát, hồi hộp còn tưởng ảnh yêu quá nhường Minh nằm trên, may mà không phải)

Rồi thì tới lúc gặp cha mẹ hai bên. Vân Ca rất có kiên nhẫn dùng nhu tình xóa bớt sợ hãi trong lòng Minh, để cậu can đảm gặp cha mẹ anh. Nhưng rồi mẹ Minh phát hiện, đột ngột ngất được đưa vào bênh viện, trái tim Minh lung lay, muốn buông tha cho tình yêu. Lần đầu Vân Ca yếu đuối khóc, có một phần vì dụ dỗ, cũng có phần thật sự đau lòng.

Cách xa nhau vài ngày làm Minh hiểu rõ Vân Ca quan trọng, quyết tâm đối mặt với cha mẹ. Nghe mẹ khóc nói: phản đối hai người yêu nhau vì sợ con khổ. Khi mới sinh con thiếu tháng, ốm đau tưởng như sống không nổi. Con đường yêu nam nhân rất khổ, làm sao mẹ đành lòng nhìn?

Minh không sợ khổ, nhưng không chịu được áp lực trầm trọng người mẹ yêu mình. Minh cắn môi, gọi Vân Ca đến, nhẹ giọng nói: em yêu anh, nhưng….chúng ta chia tay đi.

Vân Ca lại cười, cười rời khỏi tầm mắt Minh

Nhìn Vân Ca dần biến mất, Minh không đau, trong lòng thật sự không đau chút nào, là vì không yêu quá sâu? Âm thanh dần biến mất, thế giới bỗng trở nên mông lung, suy yếu mở miệng; ba ơi….con đau……

Vân Ca thất tình nằm liệt cả tuần, nếu tiếp tục như vậy chắc sẽ chết. Mẹ Minh gọi điện nói Minh hôn mê, anh vội vàng chạy tới. Bác sĩ nói cậu vốn cơ thể yếu, nay chịu không nổi tinh thần kích thích, trốn tránh trong thế giới ảo.

Vân Ca lấy lại tỉnh táo, lợi dụng Minh bệnh, miệng lưỡi dụ dỗ khiến cha mẹ Minh áy náy không phản đối tình yêu hai người nữa.

Khi Minh tỉnh lại, trong mắt là Vân Ca mỉm cười.


Giáo viên Tiếng Việt : 

[Đang tiến hành] Họa Thủy

Tình Hãm Dị Quốc Thái Tử

Tình Hãm Dị Quốc Thái Tử


Mẹ đẻ: Tội Dục v Tâm Thần

Số đo ba vòng: cổ trang, cung đình, song tính, sinh tử, sản nhũ, cao H (70-80%), cường công nhược thụ, ngọt, tiểu bạch YD thụ, 1×1, HE.

 Nhân vật: Vân Thiên Hạo x Tư Quân Thần

Hưởng thọ: 84 tuổi + 7 lần chết lâm sàn


Nhử mồi

Thất hoàng tử Tĩnh quốc Tư Quân Thần, vì đòi hỏi mở rộng tầm mắt, khổ cầu phụ hoàng nhượng hắn tham gia thịnh hội hữu bang(nước hữu nghị).

Thất hoàng tử chọc người yêu thương liền là là Tĩnh quốc hoàng tử nhỏ nhất tối thụ yêu thương.

Thần nhi Cho rằng đương kim hoàng thượng Tĩnh quốc thương yêu hắn nhất đương nhiên là sẽ không cự tuyệt hắn.

Thế là tiểu hoàng tử là của chúng ta, hắn liền như thế bước trên con đường không lối về.


Giáo viên Tiếng Việt : 

[Hoàn] Nguyệt Ảnh Hồ

 

Bất Ái Kỷ

Bất Ái Kỷ


tumblr_mogvgq6EFL1rjexiuo1_500

Mẹ đẻ: Mộ Dung Tỷ Tả

Số đo ba vòng: hiện đại, 1×1, kinh điển văn, lãnh khốc tra công x ốm yếu nhược thụ, ngược thân, ngược tâm, ngược phế

Hưởng thọ: 35 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


Nhử mồi

Ta già rồi. 

Ta đã 27 tuổi, đêm bắt đầu với giấc mộng quá khứ, một đoạn một đoạn, như mới ngày hôm qua.

Thức dậy, sự hỗn loạn và thảm liệt đã qua đi, duy chỉ còn lại cơn mưa ngoài cửa sổ, dường như sẽ không bao giờ dừng lại.

Mạnh Đình đã rất lâu rồi không đến.

Suốt mười năm, không thể nói rằng không có cảm giác, nhưng hoàn toàn không phải tình yêu.

Không phải là yêu, làm thế nào có thể yêu được, trái tim ta từ khi bắt đầu đã chịu không nỗi mà vỡ tan.

Chính là, bọn họ chỉ là vô tâm đùa giỡn ta, xem ta như con rối, con rối vô tâm mà thôi.

Đêm mưa bụi dài, như nửa cuộc đời ta.

Sau này thì sao?

Mười năm trước khốn khổ cầu khẩn, cầu xin bỏ qua ta. Mạnh Đình ánh mắt cùng ngữ khí đều là tuyệt tình lãnh khốc.

“Đến khi ngươi già rồi, không đi cũng phải đi.”

Ta trần truồng quỳ trên mặt đất, cả người lạnh như băng.

Cũng không phải ta không già, Mạnh Đình đã có nam hài trẻ khác. không hề băn khoăn, đắc ý hỏi ta: ” Có giống Nhân Nhân khi còn trẻ không?

Ta liền đành phải ngủ ở sopha bên ngoài. Lắng nghe những tiếng rên rỉ vang lên từ cửa, khiến cả đời này mỗi khi chợp mắt lại mơ đến nó, lúc tỉnh chỉ cảm thấy tiêu điều. Tỉnh lại chỉ còn hoang vắng.

Lần cuối cùng bị hắn đùa bỡn, đứng dậy liền nói, “Nơi đó của ngươi, nới lỏng rồi.” Ta chẳng qua là im lặng nhìn hắn. Hẳn mở thắt cả vạt, lạnh lùng lái xe đi, không để lại chút thanh âm.

Ta kéo chăn che kín cơ thể. Cho dù hắn nói như vậy, cũng không làm ta xấu hổ.

Bọn hắn hành hạ, cố ý khiến ta tủi nhục. Hôm nay lòng ta đã chết. Mộng thiếu niên đã sớm yên diệt, gương mặt trong gương không còn là gương mặt mười bảy tuổi ngây thơ ướt át.

Cuộc đời to lớn, ta hai tay trống trơn, thứ duy nhất còn chừa lại chính là cái thân thể này, có thể mở rộng hai chân dưới thân của nam nhân mà không hề cảm thấy thẹn.

Ôm chăn ngồi dậy, một thân mồ hôi lạnh, chỉ mong thoát khỏi giấc mơ.

Nhưng đó không phải chỉ là giấc mơ,  đó là ta của ngày hôm qua.

Ngoài cửa sổ thổi tới gió thu. Ta xuống giường, khoác y phục mỏng lên người. Giấy chứng minh thân phận không còn. Ta ô che mưa cũng không cần, liền tiến vào cơn mưa.

Thật là lạnh.


myfairlady [Vns]

Truyện này có một ‘Hà’ khác, lần này Hà đổi thành Thư, Thư không những không ốm yếu bệnh nhược như hà mà còn kiêu ngạo chảnh chẹ, vậy mà tên công và một tên nữa sau vừa xuất hiện là bắt cóc thụ vì ‘Thư’ làm người ta thấy ghét ngay từ lần xuất hiện đầu tiên.

Còn mấy tên hổ bằng cẩu hữu của tên công cũng y chang tên ấy (bớt bth hơn cũng có mà nhiều hơn cũng có tuốt, tóm lại ngươi phải người… nói nhẹ lắm là không phải người có suy nghĩ và hành động bình thường)

Nv thụ trong này mình không thích nên không thông cảm như Vô Ưu (tên An đặt cho em trong phiên ngoại của ‘Tuyết táng chi ái’, em có tên rùi!), xem ‘Tuyết táng chi ái’ thấy Vô Ưu chưa hề tự nguyện đâm đầu vào lưới như nv thụ trong truyện này, em chỉ là bị hoàn cảnh đưa đẩy, cuối cùng đưa sao tới cung thái tử, xém chút làm hoàng hậu luôn mới ghê!

So với sự hồn nhiên ngây thơ nhưng không vô số tội như Vô Ưu thì nv thụ này thua xa lắc xa lơ luôn, tự nguyện bán mình để cả đám bth kia chà đạp rồi biểu sao có người tôn trọng và yêu quý cho được? Thân thể do cha mẹ sinh, vậy mà không biết trân trọng nó, lại vì cái lũ bà con lòng lang dạ sói lòng muôn dạ thú kia mà hủy nó thì CHẾT ĐÁNG ĐỜI MÀY ĐI CON, BÀ TRÙ MÀY CHẾT MÀ MÀY KHÔNG CHẾT.

Chịu, không cách nào tiếp thu nổi loại nhu nhược hèn hạ thụ như vậy, càng xem thụ này còn yêu thụ trong ‘Hoan Nhan’ hơn, em sao mà trong sạch hiền hòa như dòng sông Hoan Nhan mà mình yêu quá vậy? Nói chuyện ngoài lề chút, mình không biết bơi nhưng như Tế Hanh đã nói, trong tuổi thơ của mỗi người đều có một con sông quê hương êm đềm không phải sao? Không bơi được thì mình ngồi trên bờ dọc nước, sợ cá rỉa cua kẹp sao mà hổng dám?

Tóm lại là mình cùng tâm trạng với LacHa, kẻ đáng chết đợi hoài không thấy chết, thất vọng quá!


Giáo viên Tiếng Việt: 

[Hoàn] Hoại Băng

Tiểu Đệ

Tiểu Đệ


hinh tieu de

Mẹ đẻ: Đông Trùng

Số đo ba vòng:  hiện đại, hắc bang, ngục giam, 1×1, cường nhược, phúc hắc bá đạo lão đại công x đơn thuần tiểu bạch ngu ngơ thụ, công sủng thụ (theo kiểu sủng vật ý =))), ấm áp thoải mái bán manh văn, HE

Hưởng thọ: 17 tuổi + 2 lần chết lâm sàn


Lí lịch trích chéo xẻ dọc

Tiểu Đệ ‘Con thỏ’ ( là danh hiệu lão đại đặt cho hắn ) cùng lão đại Cư Ứng Phong ở nhà giam. Từ giây phút gặp nhau đã định sẵn sẽ dây dưa.

Tiểu Đệ, được bảo vệ đồng thời phải trả giá là bị lão đại trêu đùa.

Rốt cục đợi đến ngày “được” người ta nộp tiền bảo lãnh ra tù, vốn tưởng rằng có thể sống lại, ai ngờ sự cám dỗ lẫn uy hiếp đuổi đến, khiến Tiểu Đệ không còn đường chạy trốn, không thể nào lựa chọn.

Không có lão đại, Tiểu Đệ ở khắp nơi bị “ăn hiếp”, theo lão đại lại không biết sẻ là Tiểu Đệ may mắn hay bất hạnh?

Đây là yêu, nói thế nào cũng không rõ ràng, đây là hận, vậy lại càng mơ hồ. Lâu ngày sinh tình bất biến định luật.*


Tuyết Ngàn Năm

Em thụ lù khù nhưng vẫn đú làm kinh doanh, chết cái bản tính ngây thơ tin người nên chẳng mấy đã bị bạn gái với biểu ca lừa vào nhà đá, tại đây em gặp anh công là đại ca trong tù, tuy mang tiếng tội phạm nhưng vẫn huênh hoang tự đắc cứ như đang nghỉ dưỡng trong biệt thự do chính ảnh đầu tư.

Lần đầu bắt gặp, anh ấn tượng em có cái mẹt ngu ngu giống hệt con chó mềnh nuôi nên quyết định bắt em về làm sủng vật, cho em gia nhập làm tiểu đệ của băng nhóm. Cũng như 4 tay sai: Lôi, Lệ, Phong, Hành, anh liền đặt cho em 1 biệt danh dùng trong giới hắc bang là… “Con Thỏ” (tại con chó nhà ảnh cũng tên “Thỏ” =))) Đương nhiên ngoài công việc chọc cười và mua vui, em còn lãnh nhiệm vụ làm ấm giường cho ảnh nữa =.,=

Dựa vào tiền tài thế lực, anh tuy buôn lậu vũ khí nhưng được ra sớm hơn ẻm 1 năm, trước khi đi vẫn lưu luyến không nỡ mà sai người ở lại canh giữ ẻm, chẳng mấy liền chi tiền bảo lãnh cho ẻm ra ngoài, bất quá cũng chẳng khác gì chuyển ngục, em vừa bước khỏi cửa tù đã bị áp giải đến chỗ anh, tiếp tục kiếp sống của 1 sủng vật chờ được điều giáo.

Lúc này em mới gặp được “đồng nghiệp” là con chó đốm nhà ảnh. Thấy anh toàn gọi mình là “Thỏ” giống hệt tên của nó, em kháng nghị đòi thay biệt hiệu, anh chiều theo đổi luôn từ “Con Thỏ” sang “Thỏ Con”, nghe ra còn thấp kém hơn cả lúc trước =)))

Tuy ở bên anh được cho ăn cho sủng, em vẫn ôm ước vọng được trở lại “làm người”, bèn len lén bỏ nhà ra đi, ai dè số em làm nghề gì cũng bị lừa, tìm việc gì cũng bị hố, không còn cách nào, bé thỏ đành cụp tai thất thiểu quay về ăn bám chủ nhân thâu.


Giáo viên Tiếng Việt: 

[Đang tiến hành] Phiêu Lãng Thành