Tuyết Táng Chi Ái

 Tuyết Táng Chi Ái


๖ۣۜMẹ đẻ: Thiên Tuyết Táng Ái

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đam mỹ, cổ trang, ngược luyến tàn tâm, ngược thân, ngược tâm, bạo ngược công, nhu mỹ thụ.

๖ۣۜTình trạng sức khoẻ: 23 năm + 1 lần chết lâm sàn


๖ۣۜLý lịch trích chéo

Ta vĩnh viễn cũng không thể nào quên được viễn cảnh của ngày hôm ấy.

.

Vẫn như thường lệ, ta không hay biết gì vẫn đang trong hầm làm việc. Ca ca mở nắp hầm lên, phóng thang dây xuống dưới. Mắt ta nhất thời không kịp thích ứng với ánh sáng bên ngoài, sờ soạng bò lên mặt đất. Ta chỉ nghĩ rằng, rốt cục cũng đã tới giờ cơm chiều, thế nhưng không phải đơn giản như vậy, bọn họ đem ta – một đứa trẻ bảy tuổi đưa đến trước mặt nhân phiến… bán đi.

.

Mẫu thân xưa nay vẫn luôn như vậy, chưa bao giờ hội liếc mắt nhìn ta lấy một lần. Trời cũng sắp sụp tối, cả ngày chưa hề có thứ gì  lót dạ, cũng chưa kịp ngửi thấy mùi hương của bữa cơm chiều đã bị người ta dẫn ra khỏi gia môn.

.

Luôn luôn nghĩ rằng chỉ cần cố gắng làm việc, một ngày nào đó mẫu thân sẽ thương yêu ta. Giống như thương yêu các ca ca tỷ tỷ khác vậy.

.

Nhưng mà cái “ngày nào đó” sẽ không bao giờ…  có thể đến được nữa.


Giang hồ dậy sóng

G.g

Chời ơi, cái bà tác giả này làm truyện này trong lúc bấn quá độ đây mà… đọc mà đến độ ám ảnh lun

Cái tên Thân kia từ đầu đã thấy hắn là mối tai họa mà chuyền em từ th này sang th khác lun

Em bị quăng wa quăng lại như trái banh >>> bầm dập hay tan nát cõi lòng có ai xót thương đâu… đọc xong lửa hận cứ nói là lên ngút đầu

mà em hình như thương tên Thân này hay sao ấy =”= tối ngày hỏi hắn có nhớ mình ko a~ >”< “Có mấy lần ở trong vườn gặp được Thân, Thân cũng không thèm nhìn ta lấy một lần, có lẽ hắn căn bản đã không còn nhớ rõ ta là ai.”

Ngộ thiệt

Trong đây tác giả bứt nhân vật chính đến ko lối thoát lun

Trong nhà thì mẹ rồi ca ca … rồi bên ngoài thì 3 th công điên kia rồi đến những ng xung quanh a O_O xem mà ngạt thở ko tìm dc chỗ thở nổi….

“Ánh mắt lạnh băng của mẫu thân, ánh mắt vĩnh viễn không tha thứ, vĩnh viễn làm ta không dám chạm tới người. Ta đã là thứ bẩn thỉu như thế, hiện giờ lại càng thêm bẩn thỉu, ta vĩnh viễn không bao giờ, không bao giờ có thể là tiểu hài tử được người yêu thương.”

“Ta ngây ngốc nghĩ rằng, chỉ cần chạy đi cầu xin mẫu thân, có lẽ mẫu thân sẽ lưu tình mà giữ ta lại. Mỗi ngày đều bị đánh, bị trói trên mặt đất hoặc làm việc không ngừng nghỉ cũng không sợ, ngày ngày phải chịu đói cũng không sao, nhưng nhất định phải đi thỉnh cầu mẫu thân đừng đem ta bán đi.”

“Ta… rốt cục nhớ lại, nguyên lai chính mình đã rời nhà đi nhiều năm như vậy.

.

Ít nhiều thứ đã không còn nhớ rõ, trùng trùng tái hiện vẫn là một giấc mộng.

.

Mỗi một lần cầu xin, lại là một lần tuyệt vọng.

.

Nếu không phải đêm đó chính mình tỉnh lại, nhất định sẽ bị người ta mang đi vứt bỏ, như cành cây khô bị chôn vùi mục rửa trong lòng đất lạnh…”

cứ than như vậy hoài sao mà ko xót chứ

“Cho đến tận bây giờ bất luận là kẻ nào cũng đều đối xử với ta như thứ không tồn tại. Giống như một hạt cát, bất quá có cũng như không.”

tâm tê liệt phế với câu này…

… để rồi đến cuối cùng vẫn là phải thốt ra :

“Ta rốt cục cũng đã nhìn thấy dc, rốt cục nhớ lại hết mọi thứ.

Nguyên lai ta không có tên”
Cuối cùng vẫn là ko có tên… vẫn là hư vô…
Lạnh…

$…..:Wendy:…..$ 

Cả truyện đều không nói rõ về thân thế của Vô Danh. Nhưng ít nhất cũng thấy Vô Danh và Lương Hà là anh em. Ông trời trêu người… Cùng mang một dòng máu, nhưng một người là thiếu gia cao quí, được mọi người cung phụng, cưng chiều; còn một kẻ lại là manh kĩ thấp hèn, bị người đời chà đạp, kinh rẻ… Mọi người vẫn nói ” được cái này thì mất cái kia”. Nhưng Vô Danh nào có được gì, không người yêu thương, không ai quan tâm chăm sóc, thậm chí đến sự tồn tại cũng không được thừa nhận. Vậy công bằng ở đâu?

Có người nói Vô Danh ngu dốt, nhu nhược, hèn kém. Tại sao không chạy trốn, không phản kháng mà vẫn nhu nhược cam chịu? Buồn cười… Một đứa trẻ ngay từ khi sinh ra đã bị người đời khinh thường, không ai dạy nó thì sao nó biết chữ. Một đứa trẻ mà ngay từ khi sinh ra đã được dạy rằng nó là thứ tội nghiệt bị nguyền rủa, là thứ phế vật không được phép sống…

“Ta là một kẻ mang trong mình dòng máu tội ác, một kẻ tội đồ còn vươn nghiệp chướng”

“Ta đã là thứ bẩn thỉu như thế, hiện giờ lại càng thêm bẩn thỉu, ta vĩnh viễn không bao giờ, không bao giờ có thể là tiểu hài tử được người yêu thương”

Vậy ai sẽ dạy nó cách phản kháng đây? Người ta vẫn luôn chà đạp nó, hành hạ nó, dạy nó rằng đấy là sự trừng phạt nó đáng phải nhận, vậy ai là người dạy nó những gì nó đáng được có?

Sinh ra con nhưng lại đối xử với nó như vậy, cái loại cha mẹ đấy chẳng đáng bằng cầm thú. Hổ dữ cũng không ăn thịt con, nhưng bọn chúng chỉ thiếu mức đem con mình ném vào vạc dầu ăn thịt. Một đứa trẻ sinh ra hoàn toàn không mang tội nghiệt. Tội nghiệt chỉ là của những kẻ sinh ra nó mà thôi. Vậy mà lại đem tất cả thù hận trút lên đầu một đứa bé ngây thơ vô tội. Nực cười…

Tự lừa gạt bản thân rằng mình không hi vọng, không thất vọng, không đau… Nhưng cuối cùng cũng vẫn bị tổn thương, đau đến tê tâm liệt phế, vẫn không ngừng “níu chặt” vào hi vọng mà sống. Lúc hi vọng mất rồi cũng là lúc mạng sống cũng rơi…

Có bạn nói sao em ấy không tự tử đi cho rồi, sống thế thì sống làm gì ( chỉ chỉ lên trên *cười* ) Nếu như Vô Danh sớm tự tử thì tớ sẽ không thích em ấy đâu *cười phát nữa* Theo một nghĩa nào đấy, Vô Danh là người mạnh mẽ. Không phải cứ hùng hổ đứng lên phản kháng mới là mạnh mẽ. Vô Danh mạnh mẽ theo cách của riêng mình…Đó là hi vọng… Bị cả thế gian vứt bỏ nhưng vẫn sống, vẫn sống vì trong thâm tâm em vẫn mong chờ một ngày mẫu thân mình sẽ thay đổi, mọi người sẽ chấp nhận em, sẽ có người thừa nhận em, ôn nhu với em. Thế nên em dễ bị những hành động dịu dàng lừa gạt… Dù chỉ là một chút ôn nhu giả tạo, nhất thời cũng dễ dàng chạm vào tận tim, để rồi khi đối mặt sự thật lại đau như thiên đao vạn quả. Thà rằng em cứ nói mình đau có lẽ đã không tổn thương đến thế. Nhưng em có thể nói với ai?

“Cho đến tận bây giờ bất luận là kẻ nào cũng đều đối xử với ta như thứ không tồn tại. Giống như một hạt cát, bất quá có cũng như không”

Tim bị xé rách. Vết thương sưng tấy mãi mãi không thể lành. Hi vọng rồi lại thất vọng. Đến khi tuyệt vọng rồi thì mạng sống đã hóa hư vô… Em chết khi linh hồn không thể tìm nổi lối thoát…

“Sinh mệnh chỉ còn lại vô tận hắc ám, hòa trong bóng tối vô tận đau khổ”

Cả đời Vô Danh chỉ cầu xin một chút yêu thương, một ít dịu dàng. Cho dù là thương hại cũng được, bố thí cũng không sao, chỉ cần có người ở bên em, thừa nhận em, đối với đứa trẻ tội nghiệp ấy đã là quá lớn. Nhưng ngay cả ước mơ nhỏ bé đến thế cũng vĩnh viễn không thể thành.

“Nguyên lai ta không có tên”

Thiên hạ rộng lớn không có một nơi dành cho em, không có một người thừa nhận em… Liệu có còn ai nhớ đến em không, có ai đặt em trong trái tim mình _ một hình bóng vô danh….


๖ۣۜGiáo viên Tiếng Việt:

[Hoàn] Dạ Tư Vũ

Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân

Trọng Sinh Chi Nghiệt Nô Ngược Bạo Quân


๖ۣۜMẹ đẻ: Mai Quả

๖ۣۜSố đo ba vòng: Trường thiên, cổ trang, trọng sinh, ngược thân ngược tâm, có rape có sủng, trả thù máu me giết người như ngóe, (có mùi) huynh đệ văn, 1×1 ( quá trình np), cường công x (rất) cường thụ, (theo mình thì là) HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 479 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Tả tướng phủ La Duy đời trước yêu một người, để rồi cuối cùng mang họa diệt tộc, bản thân trở thành kỹ nam chết thảm nơi cánh đồng tuyết hoang dã.

Trời thương tình cho hắn thêm một cơ hội, nghĩ rằng kiếp này chỉ cần chuộc tội không cần tình yêu.

Sau khi tấm màn kịch mang tên Báo Thù kéo lên, La Duy mới biết được đây lại là thêm một hồi tình kiếp.

Ái nhân kiếp trước, ái nhân chân thành kiếp này, mảnh tình thâm của tân đế địch quốc — ai mới là phu quân chân chính ?

Ai làm tổn thương ai? Giấc mộng anh hùng thiên thu thống trị ngàn dặm giang sơn, cũng chỉ như mây khói phồn hoa thoảng qua, dùng trăm năm cô đơn của ta đổi lấy ngươi một đời tươi cười, có đáng giá . . . ?


Để biết thêm thông tin chi tiết, các nàng lượn Vns nhé ^^

๖ۣۜVú già:

[Đang tiến hành] [C1...] Dạ Ám Lạc        [Drop] [C1-C132] Tịnh Thiên         [Đang tiến hành] [C133-...] ミ 黑猫组 ミ

Mộng Hồi Tàn Cận

Mộng Hồi Tàn Cận


saa

๖ۣۜMẹ đẻ: Mạn Li

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại, kinh điển ngược văn, 1×1, tra công, ngược thân ngược tâm, BE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 27 tuổi + 1 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Mơ hồ nhìn thấy —— một người nam nhân ngồi bên góc tường cũ kỹ bị bông tuyết trắng xóa phủ đầy, ánh đèn màn hình điện thoại di động tối dần, nhưng vẫn không ngừng phát lời nhắn người nọ để lại. Trái tim không nguyện đập kia rốt cuộc ngừng phập phồng, gương mặt bị tuyết trắng bao phủ lẳng lặng ngủ, khóe miệng vẫn còn vấn vương người nọ, nở một nụ cười hạnh phúc hoài niệm.

Khóc à… Có một số lời nói, cứ thoải mái nói ra.

Có một số cơ hội, cả đời chỉ có một lần. Nhưng lại không biết nắm bắt.


๖ۣۜMẹ già:

[Hoàn] ♥•.ღ°•†Lệ Huyết Cung†•.ღ°•♥

Viện Đấu Giá Ngầm

Viện Đấu Giá Ngầm


4a0e74e7hfcd8e9435cba&690

๖ۣۜTên thật: Địa hạ phách mại sở

๖ۣۜMẹ đẻ: Điển Y

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại, cường thế  điều giáo sư công x hung ác thụ, hắc ám, ngược tâm ngược thân, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 2 kiếp 20 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Cướp đi niềm kiêu ngạo của hắn, nắm trong tay tự do của hắn,

Mèo đùa chuột vậy dùng thân thể chinh phục đối phương,

Chỉ vì bức ra giả ý thuận theo, đấu tranh lại vừa phải một mặt thần phục.

Nhưng mà Lăng Việt cũng không cam thư phục (cam chịu nằm dưới thân) trở thành đồ chơi,

Mê hoặc chủ nhân, thả lỏng quyền cấm, thành công hắn trốn đi đầu tiên. . .

Là ngụy trang, là thần phục, dục vọng càng cực hạn ——

Nền tảng văn tự (trích):

Lăng Việt hai tay ôm lấy cổ Niếp Tiềm, mi mắt ẩn tình nhìn hắn, “Nếu bị ngài mua, ngài còn vội cái gì?”

Niếp Tiềm ánh mắt lộ ra vài phần bất ngờ nhìn Lăng Việt.

Lăng Việt được Niếp Tiềm ngầm đồng ý quỳ xuống ngồi ở sàng thượng, xoa bóp cổ Niếp Tiềm.

Niếp Tiềm rất hưởng thụ, Lăng Việt cũng thành thạo hơn trong việc này, huyệt vị nhân thể hắn nhược chỉ chưởng, trong quá trình điều giáo, những kiến thức này có thể giúp hắn rất nhanh phục tùng con mồi.

Một giây kế tiếp, Niếp Tiềm lại hung hăng đẩy Lăng Việt ra, nắm tay đổ ập xuống hướng lăng việt.

Niếp Tiềm thân thủ sờ lên gáy, thu hồi tay lên nhuộm không ít tơ máu. . .

Lăng Việt nắm chặt tay cất nửa đoạn nha xoát (bàn chải đánh răng), rất ngắn, nhưng tại thời cơ và vị trí thích hợp, nửa đoạn plastic này cũng là có thể sát nhân.

“Không có giết ngươi, coi như ta không may!” Lăng Việt khóe miệng một trận co rút đau đớn, biểu tình lại hung ác độc địa tựa như lang.


๖ۣۜGiang hồ dậy sóng

motminhbuonlam

truyện này đọc được, em là chuyên điều giáo+chủ của công ty mua bán các sản phẩm độc-quý. em nhận điều giáo theo hợp động chẳng may kẻ mà em điều giáo lại là con của anh công. anh này nhà giàu, chủ công ty lớn vì vậy tìm cách trả thù, bắt em đem về nhà hành cho bỏ tức=>yêu em. mà em ghét lắm nên tìm cách giết anh công bỏ trốn tìm cuộc sống tự do. anh sau khi thoát chết đã tìm em trả thù. đại khái là vậy đó.
do khả năng diễn đạt của mình hơi yếu nên mọi người đừng thấy nó đơn giản mà bỏ nha. đọc cũng được lắm đo. với lại mình chả thấy truyện này ngược tâm, thân chút nào, cái ngược thân ấy chỉ có thể coi như tình thú thôi chứ để đến ngược thì còn xa lắm


Để biết thêm thông tin chi tiết, các nàng lượn Vns nhé ^^

๖ۣۜVú già:

[Đang tiến hành] Hang sói

Phong Hành Vân Tri Đạo

Phong Hành Vân Tri Đạo


d098ac76c30a4338038d737e436f8af9 (1)

๖ۣۜMẹ đẻ: Mạt Hồi

๖ۣۜSố đo ba vòng: Cổ trang, ngược luyến tình thâm, ngược tâm, ngược thân, nhất công nhất thụ, mỹ công bình phàm thụ.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 10 tuổi + 2 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Phong, ngươi biết không?

Như ngọn gió nhẹ nhàng xuy phất, ngươi đã lay động tâm Vân.

Tưởng như vô hình, ngươi lại dần dà tiến vào chiếm cứ tâm Vân.

Vân cẩn thận mở ra trái tim, hy vọng ngươi một lần lại một lần tiến vào chiếm giữ.

Nhưng, ngươi đúng lúc này lại muốn rời đi.

Vân kinh hãi nhưng vẫn khẽ bước đi, bắt đầu truy đuổi ngươi. Muốn ôm chặt ngươi lại, nhưng ngươi vẫn muốn biến mất.

Không biết làm thế nào, Vân chỉ có thể ở mỗi lần xuất hiện ngắn ngủi của ngươi. . . . .

Đem hết thảy khả năng của mình gắt gao giữ lấy ngươi.

Vân biết rất rõ, sau khi ngươi rời khỏi Vân sẽ lại tịch mịch.

Mây trắng trên không trung tuy rằng rất đẹp,

Nhưng không có ngươi, Vân sẽ không phiêu động.

Chỉ có gió mới có thể lay động mây.

Cho nên——

Mặc kệ lên trời, hay xuống đất.

Mặc kệ núi đao, hay biển lửa.

Chỉ cần còn đến hơi thở cuối cùng, Vân sẽ truy đuổi không ngừng.

Cuối cùng, dù rằng có hóa thành mưa rơi xuống. . . . . .

Để có thể ở bên cạnh ngươi, Vân cũng không hối hận.


๖ۣۜ Giang hồ dậy sóng

Tinhvặn

Truyện này đọc rất hay, sao không ai nhận xét nhỉ?

Mạt Hồi viết hay thật. Lần trước đọc Thiếu Niên Du tớ bị hớp hồn rồi, lần này Phong Hành Vân Trì Đạo tớ càng không thể ngừng tay gõ chữ.

Thể loại mỹ công sửu thụ ahh~~~~~~~

Truyện kể theo góc nhìn của tiểu thụ, ngôi ‘tôi’

Tiểu thụ làm việc ở một nơi chuyên đào tạo người hầu. Có một ngày được mua đến sơn trang hẻo lánh, phục vụ cho duy nhất một người-tiểu công.

Tiểu công rất lạnh lùng, không cho phép ai đến gần, mặc tiểu thụ đứng ở cửa chờ đến đông lạnh chân.

Tiểu thụ vì đã được huấn luyện nên luôn suy nghĩ cho tiểu công.

Tiểu thụ một lần chứng kiến tiểu công bị người đàn ông gọi là hoàng đế cưỡng gian. Tiểu thụ đau lòng vừa nhìn lén vừa khóc. Sau khi hoàng đế đi thì cẩn thận chăm sóc tiểu công, vì vậy mà tiểu công cảm động tiếp nhận tiểu thụ. Dạy viết chữ, cùng chơi câu cá.

Sau có một nữ tỳ thích tiểu thụ, hôn một cái vào má. Tiểu công thấy, nổi giận, từ đây sáng tỏ hai người yêu nhau. Thế là tiến hành bước ‘thể xác hòa hợp’

Hoàng đế tới, cố tình mở cửa cho tiểu thụ thấy tiểu công bị cưỡng gian.

Tôn nghiêm đánh mất, tiểu công tuyệt vọng hét. Tiểu thụ đau lòng khóc.

Sau hoàng đế đi, hai người gặp nhau tâm sự. Tiểu công cùng hoàng đế là sư huynh đệ đồng môn, vì bị hoàng đế nhắm trúng mà bắt đi ba mẹ tiểu công uy hiếp, nhốt tiểu công.

Gian tình bại lộ, hoàng đế đánh chết tiểu thụ, vứt ra sông.

Tiểu thụ không chết, nhưng mặt xấu xí bị người xua đuổi. Tiểu thụ lê lết về chốn xưa, làm người đốn củi, nửa đêm tìm đến tiểu công.

Tiểu công mừng rỡ, ôm chặt tiểu thụ không cho rời đi.

Nhưng tiểu thụ kiên quyết đi vì bản thân quá xấu xí, còn không cho thắp đèn.

Trời sáng, tiểu công bằng mọi giá thấy được mặt tiểu thụ, chẳng những không sợ còn rất yêu thương.

Hai người lén lút không lâu thì bị hoàng đế phát hiện, tiểu công thông minh tạm lừa dối. Nửa đêm dắt tiểu thụ chạy đi tìm ba mẹ lần cuối, cặp vợ chồng này mỉm cười uống thuốc độc tự vận.

Hoàng đế truy đuổi hai người đến bờ vực. Tiểu công tiểu thụ ôm nhau nhảy xuống.

Vài năm sau trên đường người ta thấy một mỹ nam nhân ân cần chăm sóc người vợ đội khăn che mặt, hâm mộ vợ chồng thân mật. Cuộc đời vẫn sáng lạn tuyệt đẹp.

Tớ không thích đọc truyện ngôi ‘tôi’, cảm thấy góc nhìn chủ quan và hạn hẹp. Nhưng truyện này là số ít khiến tớ yêu thích. Thật muốn đọc tiếp những truyện khác của Mạt Hồi ^^

Cảm ơn Tenshi đã post truyện


Để biết thêm thông tin chi tiết, các nàng lượn Vns nhé ^^

๖ۣۜVú già:

[Hoàn] Nocturne1830

Yêu Ma Đạo

Yêu Ma Đạo


73859_243

๖ۣۜMẹ đẻ: Mặc Kỳ Lân

๖ۣۜSố đo ba vòng: cổ trang, huyễn huyễn, nhất thụ đa công (4P), tuyệt mĩ công, ngược tâm, ngược thân, bình phàm thụ, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 308 tuổi + 24 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Yêu nghiệt làm hại nhân gian , hạo kiếp giáng xuống thế gian . Tích Duyên , ba mươi tuổi , đối nhân xử thế giản dị , thuần hậu , nguyên bản là hàng yêu , bản thân lại bị hàng , pháp lực còn bị mất đi ! Yêu nghiệt nơi trần thế so với tiên tử nơi thiên thượng còn mỹ lệ gấp vạn lần , này nam nhân xui xẻo bị mê , bị ăn , bị lừa gạt .

Y hàng yêu , bị yêu “Hàng” ; y chế thú , bị thú “Ăn” ; y độ ma , bị ma “Áp” .

( Phần dưới đã được lượt bớt )

………

Xem Tích Duyên đại thúc như thế nào hàng phục yêu ma ~ !


๖ۣۜGiang hồ dậy sóng

Kim_le_le

Nội dung khá mới mẻ, ngược tâm có, ngược thân có, miêu tả tâm lý hay, tình tiết tả kỹ, ít bị lỗi trong việc nối các chi tiết, nhưng dài quá, nói chung mí thèng công, thèng nào cũng đến với bác thụ để giải quyết nhu cầu sinh lý trước. List mí thèng như sau :

Xích Luyện : là xà yêu, kiếp trước là xích hỏa thần tôn, sau gặp thiên kiếp đi đầu thai làm rắn, lại trải qua 1 ngàn năm tu luyện, chuyên hấp thụ linh khí “chùa” từ người khác. Sau khi gặp Tích Duyên, thấy linh khí quá ngon, thế là ăn luôn, dự định sau này thấy chán hay gặp thứ có linh khí ngon hơn thì bỏ luôn. Dáng vẻ xinh đẹp, thường hay mặc trang phụ màu đỏ (là rắn đỏ), miệng lưỡi ngon ngọt, tính cách nhu hoàm nhưng dù sao cũng là rắn nên tâm hồn cũng rắn rết, cơ thể lúc nào cũng mát lạnh (dù sao rắn cũng là động vật máu lạnh mà ), là người mà thụ yêu nhất.

Cửu Hoàng : là thánh thú ở Tuyết Sơn, đúng hơn là con sư tử trắng, diện mạo rất tuấn tú với mái tóc màu bạc, tính tình trầm tĩnh, ôn hòa, nói chung là rất ok, mỗi tội lần đầu thịt bác là ở dạng sư tử, người bự chà bá . đây là người chung tình nhất, ok nhất, chuẩn nhất.

Mạt Đồng : là ma tôn thoát ra từ cái hang yểm bùa yêu, hình vẻ xinh đẹp, nhưng tính cách bá đạo và mất nết, vô pháp vô thiên, cà chớn cà chác, thấy thụ thương yêu vợ mình, ngủ với nàng để nàng có thai với mình luôn, đã vậy còn dụ dỗ thụ mủi lòng hòng chiếm đoạt võ công của thụ

Phật hàng : là đệ tử của phong thanh giáo, diện mạo cũng rất đẹp trai, nhưng trong truyện không tả kỹ lắm, được biết đến với bộ đồ cà sa, sau phi thiên thành phật, nhưng vẫn ăn thịt như thường

Nham vân : thèng này mất dạy nhất, là đệ tử của thụ, vốn thích một người khác tên là Liễu Phong, tên của thèng này là được lấy từ tên tự của thụ, rất đẹp trai, cực kỳ tuấn tú, vốn là nghiệt long (rồng yêu quái) đầu thai, rất coi thường thụ, thường xuyên lăng nhục thụ, ỷ mình đẹp trai là coi người khác không bằng rơm rác, coi thường tình cảm của thụ, còn ghen rồi hoang tưởng ra thụ cố tình chia rẽ mình với Liễu Phong, sau bị mất trí hóa ngu ngốc, lúc tỉnh lại mới biết mình đã thích thụ.

- Thụ : tên là Tích Duyên, tên cũ là Liễu Tích Vân, vốn là chưởng môn của phái Bạch Vân, có 2 người đệ tử chính : Liễu Phong và Nham Vân, nuôi 2 đứa này từ nhỏ, hai đứa này yêu nhau thì không nói, đằng này tụi nó không chịu nhau, còn nghĩ bác là tình địch của nhau, rồi chán ghét bác, khiến bác bị ê chề, truyền 7 phần công lực và ngôi vị chưởng môn lại cho liễu phong rồi xuống núi. nói thêm, kiếp trước thụ chính là vợ của xích luyện : thanh thiên tôn, người đã diệt trừ nghiệt long (kiếp trước của Nham vân), hèn chi thèng Nham vân thù bác dữ quá

- Danh sách các tình địch của bác thụ :

Diễm Phượng Nhi : gà tinh, vợ xích luyện, sau bị Phật Hàng giết

Trương Tử Yến : vợ bác , nhưng lại tằng tịu với Mạt Đồng, còn trong lòng thì yêu Phật Hàng, sau bị thổ phỉ giết

Trang Mẫn Nhi : vợ Nham Vân, sau bị Nham Vân giết

A Cầm : tiểu quan, bồ nhí của Mạt Đồng

Liễu Phong : tình địch lớn nhất của bác, bề ngoài xinh đẹp, nhưng tính tình lạnh lùng ích kỷ, ngạo mạn kiêu căng, thích làm eo, trong lòng thích Nham Vân, biết Nham Vân cũng thích mình nhưng luôn tỏ vẻ, đến khi thấy Nham Vân có quan hệ với sư phụ mình, dù biết chỉ lấy làm thay thế, thì hận ổng vô cùng, muốn ổng chết cũng không mặt mũi nào đi gặp sư tổ của môn phái.
Nói chung tình cảm của bác thụ không thể hiện bằng lời nói, toàn dùng hành động rất nhỏ, ví dụ như thấy thèng này đi với người khác là trở mặt liền, lạnh lùng coi như không biết, không thèm quan tâm, thế là trở thành chiêu hiểm ác đánh vô trái tim mấy thèng kia


๖ۣۜVú già:

[Đang tiến hành] Mèo Con Đi Học             [Drop] Hắc Miêu Động

Thiên Sơn Khán Tà Dương

Thiên Sơn Khán Tà Dương


clip_image002

๖ۣۜMẹ đẻ: Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết

๖ۣۜSố đo ba vòng: ấm áp, xuyên việt thì không, quân sự, 1vs1 (hỗ công), ngược thân (nhẹ khúc đầu), cổ trang, ngược tâm (vô cùng nhẹ ở cuối bộ 1), HE

๖ۣۜNhân vật: Ninh Giác Phi x Vân Thâm; Thuần Vu Càn; Đạm Thai Mục; Độc Cô Cập …

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 153 tuổi + hơn 10 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Một đời chiến đấu vì nước vì dân,

Đổi máu, đổi mồ hôi, đổi ngày tháng an lành của bản thân để lấy sự yên bình của đất nước.

Một kiếp người, 30 năm xuân xanh, nhưng bản thân lại dính đầy máu tanh, của kẻ thù, lẫn của đồng đội.

Một kiếp người, 30 năm xuân xanh, nhưng đôi mắt lại nhìn thấy rõ những thăng trầm của cuộc đời.

Thiên Sơn Khán Tà Dương – một câu chuyện về một đại tướng quân thời hiện đại luân hồi vào thân một kép hát thời cổ đại.

Thời tam quốc phân tranh,

Thời binh biến loạn lạc.

Hắn có ký ức, có tài năng, có bản lĩnh của một đại tướng ở kiếp trước nương náu vào thân một kép hát có dung mạo, có khí chất, có bao người thèm muốn ở kiếp này.

Sự luân hồi này rốt cục có nghĩa là gì?

Nếu kiếp trước bạn là một danh tướng đã có đủ bao sự ngưỡng mộ, liệu kiếp này bạn có còn muốn trở thành một anh hùng được muôn dân xưng tụng?

Nếu kiếp trước bạn bao năm tranh đấu nơi chiến trường, liệu kiếp này bạn có còn muốn quanh năm chiến đấu nơi sa trường?

Nếu kiếp trước bạn phải đối mặt với đủ những tính toán âm mưu, liệu kiếp này bạn có còn muốn thử thách mình trước lòng người?

Một câu truyện được xây dựng trong bối cảnh cổ trang nhưng được viết với mạch văn và tư tưởng hiện đại.

Nó sẽ khiến bạn phải đắn đo giữa những lựa chọn,; khiến bạn chìm vào những mạch cảm xúc đan xen giữa yêu và hận của từng nhân vật; đưa bạn đến những vùng đất thời cổ đại xa xôi, mở rộng tầm mắt bạn với hình ảnh từ thành thị xa hoa đến bình nguyên bát ngát; từ Nam Sở phong lưu, Bắc Kế nhiệt huyết đến Tây Vũ phóng khoáng được xây dựng, miêu tả đặc sắc qua từng câu văn.

Thiên Sơn Khán Tà Dương – ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi cao

Chỉ một mình hắn giữa thiên hạ rộng lớn, trên đỉnh núi cao lạnh lẽo ngắm nhìn non song 4 cõi mênh mông trong ánh hoàng hôn buồn.

Một hình ảnh đẹp được khắc họa ngay từ tên truyện,

Một câu chuyện có hỉ có bi được khắc họa từ hình ảnh đẹp đó.

Có chút sâu lắng, có chút ấm áp, có triết lý, có tình nghĩa.

TSKTD có cách miêu tả bối cảnh không quá khác biệt với những mô típ truyện cổ trang khác, nhưng lại xây dựng 1 tuyến nhân vật kết nối trong từng mắc thắt – gỡ của chuỗi vấn đề với nhiều điểm đặc biệt.

Nhưng Mai có một vài lưu ý dành cho các bạn trước khi đọc bộ này:

1) Bộ này hỗ công (Vâng, chị Tuyết là chuyên chơi hỗ công, công thụ đều bình đẳng)

2) Truyện có tình tiết ngược thân khá thê thảm, gồm SM, NP, cưỡng bức … ở khúc đầu bộ 1 (Lại thêm 1 chuyên môn khác của chị Tuyết, chị mà không ngược thì thôi, ngược là ngược tới cùng)

3) NGP mang suy nghĩ của đàn ông trưởng thành 30 trong thân thể thiếu niên 17; mang tư tưởng người hiện đại sống trong thời cổ đại; mang kinh nghiệm chiến đấu của bộ đội đặc chủng sống ở thời loạn lạc chiến tranh. Vì vậy trong bộ này bạn NGP hơi có tí xu hướng được “vạn người mê” do khí chất, bề ngoài cùng tính cách quật cường của bạn, mà nói vạn người vậy thôi chứ nhắm chừng chục người à, còn đếm được trên đầu ngón tay. Được cái là bạn Phi rất chung thủy, một khi đã xác nhận được tình cảm là xuyên suốt truyện còn lại chỉ là 1×1 mà thôi.

4) NGP là nhân vật phụ trong NDLTHL, và hắn là người hiện đại, vì vậy trong quá trình edit, những phân khúc suy tư hay tự thoại của NGP sẽ mang câu từ hiện đại. Nó là sự edit có chủ ý của phủ nhà, và cũng là phương thức edit chủ nhà muốn tạo nên dấu ấn cho riêng mình. Có những phiên ngoại sẽ có sự có mặt của những nhân vật trong NDLTHL, nếu được bạn có thể lướt qua mục lục NDLTHL để nắm được tuyến nhân vật trong đó.


 tttooo

Thiên sơn khán tà dương – 千山看斜阳
Tác giả: Mãn tọa y quan thắng tuyết – 满座衣冠胜雪 (cũng là tác giả một số bộ khá nổi nữa như Bối phụ dương quang hay Ngân dực liệp thủ hệ liệt
Thể loại: văn ấm áp, xuyên việt thì không, quân sự, 1vs1 (công thụ đảo chiều liên tục), HE

Truyện này nói về hai bạn là Ninh Giác Phi và Vân Thâm. Bạn Ninh vốn là tướng quân thời hiện đại, xuyên việt vô 1 kép hát trên người, do đắc tội với vương gia nên bị SM (đoạn đầu bạn này rất thảm). Sau bỏ trốn được, rồi sang bắc quốc, dần dần trở thành một danh tướng bách chiến bách thắng. Bạn Thâm là quốc sư của Bắc Sóc, vì để dụ bạn Phi ở lại làm tướng cho nước mình nên… hiến thân. Phần sau là chuyện tình yêu của hai bạn, cũng có điểm ngược tâm ngược thân, nhưng nói chung là ôn nhuận văn, kết cục HE.

Truyện này miêu tả tình cảm không quá xuất sắc nhưng rất chân thật, hơn nữa tính cách hai bạn cũng rất hay (chỉ tiếc là công thụ không rõ ràng, nên chắc nhiều bạn không thích). Cái hay nữa là tư tưởng tác giả về lịch sử trong truyện này khá tiến bộ, chứ không giống như nhiều truyện Tàu khác.


๖ۣۜVú già:

[Đang tiến hành] Kaori Phủ