Nhập Hí


Nhập Hí

Tác giả: Donggua1986

Tình trạng: Hoàn-81 chương

Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, huynh đệ

Văn án

Paparazzi mới vào nghề – Diệp Nhuận Hành một lần ngoài ý muốn trọng sinh vào đệ đệ của ảnh đế Trần Chi Mặc – Trần Mộc Ngôn. Này xem như thoát khỏi mệnh khổ hay là vận đào hoa?

Khi hắn chậm rãi xé mở chiếc mặt nạ hoàn mỹ của Trần Chi Mặc….. Thấy  hóa ra là một chiếc mặt nạ khác……

Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi~

Diễn viên chính: Trần Mộc Ngôn (Diệp Nhuận Hành), Trần Chi Mặc
Diễn viên phụ: Đinh San San, Khương Phi, Vương Đại Hữu…

Theo vongnhatlien [Vnsharing]

 

Bộ này nhẹ nhàng và dễ hiểu , qt dễ đọc , nhưng vẫn không thoát được cái vụ “yêu từ thuở nào ” của mấy anh công của Donggua !!

anh : ảnh đế , chiến tích lứng lẫy , kí thuật sắm vai hoàn hảo và tất nhiên …đẹp giai
tình cảm của anh hao hao giống tình yêu của Thủy Vô Tâm nhưng độc chiếm dục thì giống của anh Hạo ( toàn hàng mình ưa )… ngoan nhất là từ đầu đến gần cuối chỉ dám thừa lúc em ngủ để ăn đậu hủ em , chưa dám mần gì thật cho tới khi em say yes. Đọc truyện thấy gần như ko có cao trào , chỉ là mảng đời sống phu thêcủa hai bạn , anh trước mặt gái ôm em , đút em ăn , hỏi han em , sờ mó em  -> đánh dấu chủ quyền

em : cẩu tử ( paprazzi ) đi rình anh thì bị thằnge m anh ( sau nì là xác em trọng sinh sống lại a ) lái xe rượt , rùi đâm vào …đâu đó mừ chết , anh nghe tin em die vừa vào viện tính xử lý thằng kia , lại thấy thằng này nó ” mất trí nhớ ” anh gài một hồi thì em lòi ra ( nhưng em vẫn chưa biết em bị lộ) anh mừng hết lớn rước em về ăn em này giống như các em thụ chung của donggua : yếu đuối , không xác định được bản thân muốn gì luôn rất dễ dàng buông tay anh ( không gặp mấy thằng công kiên nhẫn thì em có mà ế em nhớ ) mấy lần nhìn nó buông tay mà ta chỉ muốn phang dép vô mặt …hic dc cái em gọi anh là Mạc ca nghe dễ thương chết dc ….

truyện bình lặng nhưng cuốn hút , ít ra hút mình hơn cái nhất võng khuynh tâm!! Julian ơi là Julian

Theo hitoshi [Vnsharing]

truyện hay nga, anh mặc phải nói là top công mình yêu thích nhất rồi
đọc truyện này thấy anh giống giống anh vinh dữ tương trong ngày hôm qua của phong lộng, suốt ngày tính kế em thụ để bắt em về tay mình, anh lại còn lấy tài diễn xuất của mình để lừa em khiến em thấy có lỗi để trở về bên anh nưa chứ, yêu anh ghê cơ
nhưng không thích tính cách em thụ lắm hơi cố chấp, luôn trốn tránh tình cảm của anh và của bản thân mình.
truyện nhẹ nhàng, chủ yếu là cảnh sinh hoạt gia đình của hai anh, sau đó là những mâu thuẫn trong nội tâm của bạn ngôn thôi
nhiều người nói tiêu đường đông qua viết hiện đại không hay bằng cổ trang nhưng cá nhân mình lại thấy tỷ ấy viết hiện đại hay hơn và đều tay hơn, chắc tại mềnh thích đọc hiện đại văn nên hơi thiên vị

Theo ixora [Vnsharing]

Mình rất thích fic này, đọc nó mất nhiều thời gian hơn các fic khác, bởi vì vừa đọc vừa nghiền ngẫm, vừa lo lắng, sợ rằng nếu lỡ như lần diễn này của Chi Mặc thất bại ko phải sẽ đẩy Mộc Ngôn càng xa mình hơn sao.

Mộc Ngôn và Nhuận Hành là một, nhưng ban đầu, cậu vẫn chưa thể chấp nhận thân phận mới, vẫn còn lưu luyến một số thứ của kiếp sống ban đầu, tỉ như Thẩm Thanh, một giấc mộng chưa hoàn thành của Nhuận Hành.

Cậu rất kiên trì, mặc dù ko thích, vẫn cố gắng với công việc của paparazi, cũng bởi vì sự kiên cường, lạc quan luôn nhìn về phía trước đó đã chinh phục được Chi Mặc, khiến cho anh chú ý cậu, rồi chăm sóc cậu (bằng cách của anh).

Chi Mặc ko phải người anh tốt, bởi vì thật ra từ nhỏ, tình thân ko có ý nghĩa với anh, anh chưa hề được sự quan tâm yêu thương của người thân, vì thế Mộc Ngôn thật sự trở về, chỉ khiến anh thêm ganh tỵ với đứa trẻ nhận được sự yêu thương từ một gia đình có cha mẹ đầy đủ mà thôi. Bởi vì phần ganh tỵ đó, nên mặc dù nhận ra mong muốn thật sự của Mộc Ngôn là chỉ muốn anh chú ý tới nó nhiều hơn thôi, anh vẫn ko làm.

Thế mà định mệnh lại xoay chuyển, Mộc Ngôn với Nhuận Hành thành một.

Mình phải nói là rất phục Chi Mặc, mình cũng hiểu cảm giác khó chịu của Mộc Ngôn_Nhuận Hành. Ko ai có thể dễ chịu khi ko biết đối phương nói ra câu nào, có thái độ nào với mình là thật hay là giả, thậm chí cảm xúc của mình cũng bị xoay như chong chóng theo biểu hiện của Chi Mặc. Mộc Ngôn ko muốn chìm trong sự ôn nhu chết người đó, mặc dù thật ra cậu đã chìm trong đó mất rồi.

Bởi vì dường như chưa có ai thoát được sự khống chế của Chi Mặc, ngoại trừ bản thân anh, ngoại trừ con tim anh. Bởi vì cuối cùng, anh cũng muốn để cậu nhìn thấy con người thật của mình, tính cách thật sự của mình, cùng cậu nói thật tất cả.

Anh làm rất nhiều thứ đã cậu từ từ rơi vào vòng tay anh, sự chăm sóc của anh, quen thuộc với sự đụng chạm của anh, có cảm xúc với sự gần gũi với anh, rất xảo quyệt, bắt đầu từ những li sữa, rồi khiến cậu tưởng mình mộng xuân, rồi sau đó giả vờ ung thư, mặc dù mở miệng vẫn bảo mình ko có, nhưng rõ ràng ai cũng thấy anh đã thành công khiến cậu nghĩ rằng anh bị nan y, đồng ý về sống với anh, còn lo lắng cho sức khỏe của anh.

Có một số fic nhân vật công làm rất nhiều chuyện, để lùa tiểu thụ vào vòng tay mình, và cũng thủ đoạn cao thâm, nhưng tổn thương nhân vật thụ mà ko cần để ý, miễn là đạt kết quả là tiểu thụ ko thể thoát khỏi mình là được, miễn là trưng ra chiêu bài mình yêu là được.

Còn Chi Mặc thì khác, anh chẳng phải tốt lành gì, cũng ko từ thủ đoạn, nhưng cuối cùng tình yêu trong anh cũng chiến thắng, anh ko phải chỉ muốn lừa cậu vào tròng nữa, mà là muốn cậu thật tâm ở cạnh anh.

Mộc Ngôn ỷ lại vào Chi Mặc, bởi vì ko ai có thể ko dựa dẫm vào sự chăm sóc ôn nhu của anh, nhưng cậu từ khi nhận ra tình cảm của anh lại trốn chạy. Cậu ko thể chấp nhận việc anh trai mình yêu thích mình, cho dù tận trong thâm tâm, cậu cũng ko quan tâm tới thân phận nhị thiếu gia họ Trần cho lắm.

Thật ra đôi khi mình cũng giận Mộc Ngôn, bởi vì Chi Mặc yêu cậu là thật, thế mà cậu dường như có lúc cảm thấy ghê sợ tình yêu của anh, mặc dù anh đúng là có tính chiếm hữu rất cao, nhưng mình lại ko cảm thấy ghét sự chiếm hữu đó.

Cậu đi theo ước mơ ban đầu, là Thẩm Thanh của quá khứ, hi vọng có một cuộc tình tươi đẹp thay cho kiếp trước đã thất bại. Hai người cũng thật sự thành đôi, nhưng Thẩm Thanh ko phải Chi Mặc, ko thể nhìn thấy một Nhuận Hành từ trong Mộc Ngôn, lại chỉ chăm chăm lo cho tự ái bản thân.

Ngày xưa khi còn là Nhuận Hành, tặng đồ tốt cho Thẩm Thanh mà cậu còn phải ý tứ gỡ mạc đồ hiệu, thì bây giờ cậu còn phải khổ cực hơn nữa, nhưng Thẩm Thanh chẳng hề nhận thấy ý tốt đó, chỉ thấy bản thân mình phải chịu đựng sự dèm pha, chịu đựng lời nói của Trần Lạc mà thôi, rồi bỏ rơi Mộc Ngôn mà ko thèm nói một lời, nếu Mộc Ngôn ko nhất quyết tìm cô, hẳn cô cũng tránh được thì tránh suốt đời. Cô muốn mình thành người bị hại, ko muốn đối mặt cắt đứt, lúc nào cũng đổ lỗi cho Mộc Ngôn, vì Mộc Ngôn thân thế như thế nên hai người mới ko cách nào quen nhau.

Chi Mặc hoàn toàn hiểu rõ về tình trạng của hai người, và mở mắt cho Mộc Ngôn thấy cô thật sự chưa từng cố gắng duy trì mối quan hệ của cả hai.

Mình thích cảnh Chi Mặc sợ hãi, lo lắng gần như điên cuồng khi tưởng rằng Mộc Ngôn còn trong đám cháy. Tình cảm đó chân thật và rất cảm động. Mặc dù sau đó, anh thường xuyên bỏ đi, khiến cậu thấy mất mát vì bị hờ hững, một phần là kế, một phần là thật. Cuộc tình ko chỉ nên có mình anh phấn đấu, mình thích ý tưởng này của anh.

Cũng may là Mộc Ngôn cuối cùng cũng chấp nhận tình cảm của anh, của bản thân trước khi quá muộn, anh chỉ phải đổi lại một vết thẹo mờ dần theo năm tháng, và cũng tạo cơ hội cho anh trở về con đường anh đã ước mơ khi xưa.

Mình cũng thích câu nói của anh trong buổi họp báo tuyên bố giải nghệ, khi anh kể về Nhuận Hành khi xưa, để nói lên lựa chọn làm đạo diễn.

Hình như anh công nào cũng sắc lang hay sao đó, tội cho Mộc Ngôn, từ khi chấp nhận anh rồi thì thường xuyên bị mọi người tưởng lầm mình bị trĩ. Anh thì cứ xa nhau một thời gian, cậu vừa mới thở phào một thời gian thì y như rằng, lúc lại về bên nhau anh sẽ đòi lại gấp bội, còn đòi hỏi làm ở những nơi đặc biệt nữa chứ.

Chí Dương đã từng là người yêu của anh, bản thân hai người lại giống nhau về sự cứng đầu, mà thật ra Chí Dương quá cứng đầu nên để mất tình yêu. Cảm xúc ban đầu của anh dành cho Chí Dương là thật tình, mặc dù có ý trêu chọc, nhưng hai người đã thật sự thành đôi, chỉ là khoảng cách địa lý cộng thêm sự cố chấp của cả hai, ko ai muốn nhường một bước khiến Chí Dương mất anh mãi mãi.

Mình nghĩ chỉ có thể nói là cả hai ko có duyên bên nhau lâu dài, chứ bảo rằng Chí Dương đã sai khi ko lui một bước cũng ko đúng. Bởi vì cao ngạo cả hai đều như nhau cơ mà, lấy cớ gì đòi hỏi Chí Dương phải lui một bước, mà ko phải là Chi Mặc. Có lẽ chỉ có thể nói, Chí Dương yêu Chi Mặc ko đủ sâu, bởi vì khi yêu một người càng sâu nặng, có lẽ quyết tâm giữ lấy tình yêu sẽ lớn hơn mặt mũi của bản thân, dĩ nhiên ko thể thành người nhún nhường quá mức, nhưng một cuộc điện thoại trước, một phong thư hỏi thăm trước để mở đường cho Chi Mặc bước xuống ko hẳn là quá đáng. Chỉ tiếc là Chí Dương phát hiện tình cảm bản thân vẫn còn sâu thì đã quá muộn, Chi Mặc đã dành trọn trái tim mình cho Mộc Ngôn mất rồi.

Mình thật sự thích kết cuộc đại đoàn viên của mọi người, người xấu bị trả báo xứng đáng, người tốt được vui vẻ bên nhau.

Ám Dạ Cung

Advertisements

(*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s