Thúc Phược Đông Cung


Thúc Phược Đông Cung


index

 ๖ۣۜMẹ đẻ:Erus

๖ۣۜSố đo ba vòng:cổ trang, cung đình, xuyên việt thời không , nhất thụ nhất công, phụ tử văn, ngược luyến tàn tâm, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 112 + 1 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền,
Lưỡng xứ mang mang giai bất kiến.

Thế nào gọi là sinh tử không chia lìa, thề nào gọi là vĩnh thế tương liên. Ta không hiểu, hoàn toàn không hiểu

Nhan Ngự ơi Nhan Ngự quá một kiếp người, người sống vì ca ca có nước mắt nhưng không thể khóc, ngươi cười…cười vì một người. Tâm ngươi khi sinh tử phân ly có chút nào đau có chút nào xót.

Huyền Triệt ngươi không phải Nhan Ngự, ngươi là vỏ bọc khác của hắn. Ngươi mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn…nhưng lại cố chấp hơn.

Ngươi tranh đấu để bảo vệ người ngươi quan tâm, ngươi ngạo thị thiên hạ đưa quốc gia của mình biến đổi duy tân. Ngươi quan tâm một người hơn tất cả sinh mạng trên thế giới này. Ngươi dùng sinh mạng mình để bảo vệ hắn để rồi suốt đời đau bệnh, không thể kích thích, không thể lao lực.

Sinh thần hắn ngươi thức trắng nhiều đêm chuẩn bị lễ vật một chiếc thuyền trong bình thuỷ tinh trong suốt. Lúc hắn ôm người vào lòng cười hạnh phúc, tâm ngươi lúc đó là dư vị gì?

Hắc mẫu đơn – một loài hoa tuyệt mỹ. Ngươi tìm đủ mọi cách đế nó nở hoa trái mùa, một món quà tặng hắn. Tình là thế! Tâm là thế!

Hắn nghi ngờ…xem sự vắng mặt của ngươi thành mưu đồ, thành tham vọng.

Có phải hạnh phúc là không thể dài lâu. Ngươi là ai…là thái tử. Hắn là ai…là hoàng đế. Giữa các người luôn có một lằn ranh không thể vượt qua: quyền lực.

Ba lần hắn nghi ngờ ngươi – Ba lần tim ngươi nguội lạnh.

Một đêm triền miên, ngươi lại oán mình, ngươi bảo mình dơ bẩn, hắn là phụ hoàng…là cha ngươi, cha của khối thể xác này. Loạn luân – Nghịch thiên. Ngươi phỉ nhổ bản thân, dằn vặt, ray rứt.

Ra đi…lìa xa ba năm, ngươi thức ngộ…Quay về…Hắn vẫn tại đây chờ ngươi.

Ngươi thay hắn trở thành hoàng đế. Một vị hoàng đế được muôn dân tôn sùng, một phụ hoàng được đứa con duy nhất xem như thánh.

Chính hài tử ngươi bồi dưỡng ấy phát hiện ra mối quan hệ giữa ngươi và hắn – giữa phụ hoàng của nó và thái thượng hoàng. Nó oán giận, nó bảo người hạ tiện.

Bẩn…thật sự rất bẩn. Bẩn trong mắt thế nhân còn tâm ngươi thì sao?

“Mộc Vũ, là ta đã để ngươi đợi lâu như vậy, hao hết thanh xuân của ngươi, hết sạch của ta sinh mệnh. Mỗi khi nhớ tới ta sẽ tự trách, chính là ta không có cách nào bồi thường chongươi. Kiếp sau ta không cần chờ ngươi hai mươi năm, kiếp sau chúng ta phải cùng sinh ra, bắt đầu liền yêu nhau, mãi cho đến chết. Mộc Vũ, kiếp sau chúng ta không cần làm phụ tử , dù trời không cho chúng ta cùng một chỗ, hãy cho chúng ta làm huynh đệ, chúng ta phải ôm nhau sinh ra, đầu tiên mắt nhìn đến chính là lẫn nhau, thứ hai mắt thấy đến chính là bản than trong mắt lẫn nhau, sinh ra yêu nhau và sẽ yêu nhau đến chết đi, chúng ta sẽ ở cùng nhau thật lâu thật lâu, được không?”

 

Hai mươi năm hắn chờ ngươi hay hai mươi năm để ngươi đón nhận trái tim mình. Thượng đế người rất công bằng, cho một thứ gì đó người ta phải chấp nhận trả giá. Cái giá cho tình yêu của ngươi chính là “Tình phụ tử”.

Tình phụ tử của ngươi đổi lấy tình yêu.

Tình phụ tử của con ngươi đổi lấy oán hận.

Có đáng không? Ta nghĩ đáng. Cái ngươi cần nhất là gì? Ái nhân – hai chữ.

“Mộc vũ, ta thích tóc của ngươi, nó dây dưa không cho ta đào tẩu; Ta thích ánh mắt của ngươi, nó nhìn ta, ta chỉ biết ngươi yêu ta; Ta thích môi của ngươi, chỉ có hôn nó ta mới cảm thấy được tâm ấm áp ; Ta thích tay ngươi, nó nắm ta, làm cho ta không hề cô đơn; Ta thích của ngươi ôm ấp, lui ở bên trong thực an toàn; Ta thích nhất…… Ngươi tiến vào ta, đau đớn đến tê dại, tựa như tình cảm của chúng ta, chỗ sâu nhất, tràn đầy.”

 

“Ngươi thân thể mỗi một cái địa phương ta đều thích, nhưng ta chân chính yêu chính là linh hồn ngươi. Của ngươi cười, của ngươi giận, vết thương tại tâm của ngươi, của ngươi bất đắc dĩ, của ngươi nhất cử nhất động đều tác động ta. Ta yêu ngươi, lại cùng thân thể này không có vấn đề gì. Bất luận ngươi là mĩ là xấu, là tuổi trẻ hay già cả, của ngươi mỗi một cái bộ dáng ta đều yêu . Ta nhận định ngươi , chỉ có ngươi không cần ta, không có ta không cần ngươi.”

Đời người nhận hoặc cho đi nhiều quá đều sẽ mang đến bất hạnh. Thế giới của người chỉ xoay quanh hắn, ngày mà ngươi đánh mất hắn thế giới này …. dừng lại.

Ngươi muốn ta hảo hảo sống sót, ta như thế nào có thể hảo hảo sống, mất đi ngươi, ta còn sống vì cái gì!

 

Tình yêu của ngươi cuối cùng cũng kết thúc? Kết thúc thế thôi sao? Đoạn kết cuộc tình này làm tâm ta chua sót. Ta tiếc nuối nhưng không đau vì…nó viên mãn…nó đẹp.

“Mộc vũ, ngươi là không phải ở cầu nại hà chờ ta? Ân, phải đợi ta, ngươi đợi ta hai mươi năm, lúc này càng phải chờ ta, ngàn vạn lần không cần tới kiếp sau còn muốn làm phụ tử, nhớ rõ ta nói không? Chúng ta phải làm huynh đệ, ôm nhau sinh ra, đầu tiên mắt nhìn đến chính là đối phương, thứ hai mắt thấy đến chính là bản thân trong mắt đối phương, Mộc Vũ, ngươi phải chờ ta, chờ ta……”

 

Có lẽ ngàn năm sau, sẽ có một đội khảo cổ giả mở ra đoạn long thạch ngàn cân, nhìn đến bên trong đỗ một cổ đại quan bằng băng, hai dung nhan tuấn mỹ hoa phục nam tử ôm lấy nhau, bọn họ mười ngón gắt gao giao triền cùng một chỗ, thanh niên kia tái nhợt khuôn mặt mang theo thản nhiên hạnh phúc mỉm cười.

Câu chuyện đã khép lại tuy vẫn còn một phần hậu về kiếp sau, theo bản thân ta tới đây đã quá mỹ mãn. Họ đã được sống…yêu và được yêu…có oán hận có bi thương…có hoài bão để theo đuổi…có một người để trân trọng cả một đời.

Một cuộc sống như thế lấy gì để tiếc nuối. Hạnh phúc quá sẽ thành giả tạo. Đau đớn quá trái tim sẽ chai sạn. Vô tâm quá cuộc đời liền vô vị.

Ở những đoạn giao nhau của cảm xúc…khi có thể hãy nếm trãi và hưởng thụ.

Đây là tác phẩm cổ trang cung đình, phụ tử văn mang đến nhiều xúc động nhất mà ta đã từng xem. Câu chuyện diễn biến chậm rãi, nhưng nó khắc sâu được quá trình trưởng thành của từng nhân vật. Ta không thích ngược luyến, tình yêu mà cứ nhẹ nhàng như vậy, ôn nhu vậy là tốt lắm rồi!

Hi vọng một ngày ta sẽ có đủ thời gian để edit bộ này, ta thật sự rất yêu thích nó.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Vị Ương Cung         [1-14] Lạc Phong Cô Vân

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

(*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s