Mộng Như Lời Thán


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Mộng Như Lời Thán


greg๖ۣۜMẹ đẻ: Họa Nhiễm Tuyệt (画染绝)

๖ۣۜSố đo ba vòng: Tình hữu độc chung, ma xui quỷ khiến, thất vọng mất mát, SE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 7 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Năm đó, Mạnh Đàm Khê mười bảy tuổi, Mạnh Đàm Thanh cũng mười bảy tuổi. Nhân thế vạn dặm, liếc mắt một cái, lại tránh không khỏi cả đời tương tư. Mạnh Đàm Khê lướt qua trần thế náo nhiệt, liếc mắt nhìn Huy Mạc một cái, Huy Mạc đẹp tới mức vượt khỏi trần gian.

Thế nhưng, hắn lại đi tới bên Mạnh Đàm Thanh.

Từ đây, vạn kiếp bất phục.

Ta nghĩ, sẽ có một ngày hắn cười với ta, miệng gọi một cái tên, Mạnh Đàm Khê.

e43d58e6c3e0

Trung Hoa Nam Sủng Truyền Kì


Trung Hoa Nam Sủng Truyền Kì


Kết quả hình ảnh cho Trung Hoa nam sủng truyền kỳ

๖ۣۜMẹ đẻ: 

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đam mỹ, lịch sử, cổ đại.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 5 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

 

Tuy nói là “Trung Hoa nam sủng truyền kỳ”, nhưng không hẳn ai cũng đều là vị trí nam sủng, có người đã chiếm được tình cảm thực sự, từ nam sủng mà thành ái nhân, cũng có những mối tình thật đẹp, thật cảm động, nhưng cũng không ít những chuyện thương tâm, đời thì  không thể đẹp như trong tiểu thuyết.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Lạc Hữu Cung 落友宫

Loạn Thế Khuynh Quốc


Loạn Thế Khuynh Quốc


Kết quả hình ảnh cho Loạn thế khuynh quốc

๖ۣۜMẹ đẻ: Trần Ấn (Thiên Thương)

๖ۣۜSố đo ba vòng: cổ trang, cường công cường thụ, hài, có một chút ngược ở gần cuối, HE trong bản xuất bản và BE trong bản internet.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 40 tuổi + 1 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Ánh trăng lạnh lẽo, tiết trời ảm đạm.

Lan lâu về khuya. Sương đọng trên từng nhánh đan phong ở Lạc Hoa đình, những cánh hoa úa tàn rơi đầy mặt đất giữa đêm đông hiu quạnh.

Cung điện nguy nga trầm tịch như một con dã thú ngủ say. Đã giữa khuya, bỗng nhiên vang lên tiếng kêu gào thống khổ không tương xứng, xé tan bức màn yên tĩnh, theo gió phiêu tán ra xa.

Thanh âm truyền đến từ tẩm cung của con người quyền lực nhất – hoàng đế đời thứ sáu của Kim Thịnh hoàng triều Mộ Dung Tứ Hải.

Bên ngoài Huyền Chu Môn, trọng binh vây thủ. Thiết giáp trường kích dưới ánh trăng lấp lánh hàn quang, sát khí dày đặc.

Bên trong, ba tầng màn trướng trang hoàng hoa lệ từ ngoài vào trong đều được vén lên. Từng chiếc đèn lồng đỏ sậm tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo. Một thiếu niên gầy gò chừng mười lăm mười sáu tuổi bị vài tên thị vệ cường tráng chế trụ đầu cùng tứ chi, quỳ rạp trên nền điện khảm bạch ngọc, bốn bề đều là hàn khí.

Khuôn mặt thiếu niên đã bị đánh đến sưng đỏ dị dạng, khóe miệng cũng rách toạt, rỉ vô số tơ máu, căn bản không thể nhìn ra diện mạo ban đầu.

Thân thể lộ ra dưới lớp y phục rách nát cũng đầy ứ ngân, mảng xanh mảng tím.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Lạc Hữu Cung 落友宫

Hóa Điệp


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Hóa Điệp 


hoa diep 2
๖ۣۜMẹ đẻ:
Tích Lâm Vũ

๖ۣۜSố đo ba vòng: Thích Cố đồng nhân, cổ đại giá không, ân oán giang hồ, vi huyền huyễn, BE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 11 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Năm nay gần hai mươi tám tuổi , ta không tin quỷ thần.

Ta, Lôi Hải Thành, cô nhi. Mười tám tuổi đã đạt Thành tích ưu việt được tuyển vào đặc chủng hình cảnh tổ, bốn năm tiếp nhận qua đủ loại ngặt nghèo thậm chí đến tàn khốc của huấn luyện đặc chủng , trở Thành người đứng đầu trong tổ trọng án tuyệt mật quốc tế. Đầu độc, ám sát… trở Thành toàn bộ cuộc sống của ta.

Mỗi lần kết thúc một sinh mạng, thì một tấm huân chương chính phủ lạnh như băng lại được gắn lên ngực ta.

Lúc hai mươi lăm tuổi , ta chán ghét việc tiếp tục làm một cỗ máy giết người.

Xuất ngũ, chuyển hành.

Sau một năm thì chuyển sang làm luật sư , từ nay về sau mặc âu phục đi giày da, dấn thân vào thành phần tri thức.

Sống một cuộc sống an nhàn, có phần buồn chán, mãi cho đến khi ta gặp được Đình – một người con gái xinh đẹp

Một cô gái tốt, ôn nhu hướng nội lương thiện thông minh , rất đáng để ta dùng cả đời che chở.

Năm hai mươi tám tuổi, ta quyết định cùng nàng kết hôn.

Nhu cầu cấp bách bây giờ của ta là tiền. Mua một căn nhà tốt nhất trong nội Thành, đổi lấy một chiếc xe tân tiến nhất hiện giờ. Nàng cũng không hỏi quá khứ của ta, cũng không yêu cầu ta điều gì, nhưng ta quyết tâm muốn đem những thứ tốt nhất trên đời này dành cho nàng

Thế rồi ta một mình đơn độc giải quyết một án tử.

Vụ án kỳ thật cũng không phức tạp. Liên tiếp hại người, cũng có hai nhân chứng kể ra, chứng cớ cũng đầy đủ. Không đơn giản chính là hoàn cảnh của nghi phạm.

Ta đứng trong tòa án, bị nghìn người nhìn như thể một con gián khi sắp sửa biện hộ vô tội cho phạm nhân. Hỗn đản này, cho dù bị hoạn mấy chục lần cũng xứng đáng, nhưng đã nhận tấm séc ủy thác nhiều đến kinh ngạc của ngươi, ta giờ không có lập trường bảo vệ chính nghĩa.

Ta muốn tiền. Chính nghĩa cùng đạo đức, không thể làm cơm ăn.

Pháp quan tuyên đọc vô tội rồi phóng thích phạm nhân, phía trên pháp đình như muốn nổ tung rồi. Ta tháo kính mắt xuống, kẹp bao công văn rồi bước đi. Đằng sau có một cô gái không để ý thân nhân lôi kéo, khàn cả giọng mà truy theo ta mắng

“Họ Lôi kia, lương tâm của ngươi bị con chó ăn rồi, ngươi không phải người! Ngươi nhất định sẽ bị báo ứng, ngươi không chết tử tế được đâu── ”

Ta biết nàng cũng là một trong những người bị thụ hại , hơn nữa, vị hôn phu của nàng, bởi vì thấy bạo hành chạy tới cứu nàng, cũng bị đánh trí tử. < đánh đến chết?!>

Thần kinh của ta sớm đã được đặc chủng huấn luyện rèn luyện, cứng cỏi như sắt thép, căn bản là không thèm nhìn nàng.

Nguyền rủa được ích gì? Từ đâm chém giết người ta còn không sợ, ta cũng không tin quỷ thần, chỉ tin tưởng vào chính bản thân mình.

Hơn nữa, rảnh rỗi gì mà nguyền rủa ta, không bằng đi nguyền rủa cái tên tội phạm kia đi.

Đêm đó, ta mua nhẫn kim cương lái xe trở về căn phòng chung cư thuê cùng người đẹp, chính thức cầu hôn nàng.

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc khi đeo chiếc nhẫn vào tay, lao vào lòng ta nũng nịu, ta cảm giác được vi nàng làm cái gì cũng đáng giá.

Sáng sớm hôm sau, ta rời giường chỉnh trang mọi thứ hết thảy, rồi quay lại hôn lên trán nàng từ biệt, mở cửa đi làm.

Hôm nay khí trời dường như có chút âm u. Ta đem chìa khóa xe cắm vào khởi động, đột nhiên có cảm giác nguy hiểm dâng lên, cả cơ thể đều căng thẳng.

Nhìn có nhân ảnh chớp động trong hậu kính, vốn là cô gái ở pháp đình. Nàng âm trầm từ xa xa nhìn ta, vẻ mặt điên cuồng ý cười.

Nguy hiểm! Khi tế bào não của ta ý thức được điểm ấy, một luồng sóng nhiệt mạnh mẽ tràn vào trong chiếc xe hơi nhỏ hẹp khiến nó nổ tung. Mảnh toái phiến cắm thẳng vào hai tròng mắt , ta xem đến thân thể của chính mình cũng bị bùng nổ phá thành từng mảnh nhỏ…

Vương Sinh


Vương Sinh


4bb2d540gw1dvfy0961vfj

๖ۣۜMẹ đẻ: Nhậm Chi

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đoản, cổ trang, BE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: đoản mệnh + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Màn bị vén qua, dương quang vào đông nháy mắt chiếu sáng khắp phòng, mang đến bề ngoài ấm áp.

Khóe môi luôn treo một nụ cười xán lạn, hắn ân cần chào hỏi ta: “Vương huynh, hôm nay có khỏe hơn không?”

Từ lúc hắn nhặt ta về nhà, mỗi ngày đều đến thăm ta.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Lạc Hữu Cung 落友宫

Hải Nguyệt Thâm Thâm


120600deskjo9ykys1j6dy

Hải Nguyệt Thâm Thâm 




๖ۣۜMẹ đẻ: 
Bích Dao

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đam mỹ hiện đại, công sủng thụ, HE (couple chính)  BE (couple phụ)

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 16 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Thụy Sĩ,  Bá Nhĩ Ni

Màu đỏ của ánh tà dương chậm rãi biến mất ở phía Tây chân trời, những đêm dài sa đọa chậm rãi mở màn, hứa hẹn có rất nhiều những con người, những việc làm chậm chạp vô mục đích đắm chìm trong bóng đêm đầy yêu mị.

Ở trên tầng thượng của trung tâm thương mại cao cấp, không khí quanh đây âm u đến kì lạ. Một thiếu niên tuổi còn rất trẻ đứng ở sát lan can, thân thể gầy gò lung lay trong gió như sắp đổ. Gió to thổi ào ạt từng chập, thổi rối loạn mái tóc nâu mềm mại của cậu, hé lộ ra khuôn mặt trắng nõn, thoát tục. Nếu trước đây ánh mắt ấy luôn tỏa ra tia sáng như ánh mặt trời thì giờ phút này lại chỉ toát lên sự tuyệt vọng. Cậu nhìn chăm chú vào người thanh niên đứng cách cậu không xa nhưng cứ như đã biến mất vào trong bóng đêm.

“Nhạc Quang Y! Anh thật quá vô tình, Tại sao…… Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?  Anh có biết rằng cho đến tận lúc này,  tình cảm của tôi dành cho anh vẫn không hề thay đổi  …..Tôi lúc nào cũng vì anh mà bất chấp tất cả, vậy mà sao vẫn chẳng thể khiến anh có cảm giác với tôi.”  Gió đêm thổi tan những giọt lệ theo khóe mắt chảy xuống, còn người thanh niên đối diện thì vẫn thờ ơ nhìn cậu như cũ.

“Ha ha…… Tôi thật chẳng hiểu sao mình lại có thể yêu anh một cách mù quáng như thế. Tôi thật sự cảm thấy thất vọng với chính bản thân mình. Rốt cuộc làm thế nào mới có thể chạm đến trái tim anh?  Ai sẽ là người có thể nắm giữ được trái tim của anh đây? Liệu sẽ có ai đó được anh giữ lại trong lòng mãi mãi không?”

“Đừng đùa nữa Lan Địch, mau về nhà đi.”  Đứng ở trong bóng đêm, người thanh niên lãnh đạm nói ra câu nói đầu tiên trong đêm nay.

Gió ngừng thổi, thời gian nặng nề trôi qua trong yên lặng.

Người thiếu niên cúi đầu, mái tóc mềm mại rủ xuống che khuất hai mắt, cúi đầu nói: “Được, nếu tôi về nhà, anh sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi chứ?”

“Trở về đi.”  Trong bóng đêm, người thanh niên nói xong bèn quay xuống lầu. Lúc này ánh trăng chiếu vào hắn, có thể dễ dàng nhìn thấy đó là một khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, không thể nhìn ra một tia biểu tình nào.

Người thiếu niên cúi thấp đầu cầu xin: “…… Đừng  quên tôi……” Hai tay dang rộng, ngẩng đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười tuyệt mỹ, thân thể tinh tế chậm rãi đổ về phía sau, nhập vào trong bóng đêm……

—Mong anh quay lại nhìn tôi đi

Hãy liếc mắt nhìn tôi một cái đi —

Hãy ở trong gió mà quay đầu lại chăm chú nhìn tôi một lần đi ….

—-Khuôn mặt của tôi đêm nay

Mong anh đem giờ phút này —-

—Hãy chặt chẽ nhớ lấy

Vì sau giờ phút này,  —

Tôi không bao giờ có thể, —-

—–không bao giờ lại có thể

Sống trên đời này nữa  ….


ha_png01100048

Ba Ba 17 Tuổi Của Ta


93f28d3ea0b0

 

 

Ba Ba 17 Tuổi Của Ta


834712977bda20956b7c45df959c0392๖ۣۜMẹ đẻ: Đặc Lôi Khắc

๖ۣۜSố đo ba vòng: đoản, hiện đại, khoa học viễn tưởng, phụ tử, nhất công(con) nhất thụ(cha), hài, OE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 14 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

“Té xỉu tiền chuyện? Ta té xỉu ? Ta sao vậy một chút ấn tượng đều không có?”

“Ba, năm nay là tây nguyên vài năm?”

Không trả lời triệu giai nho đích vấn đề, triệu nam phúc hỏi lại.

“1990 năm, ta nhớ đích rất rõ ràng. Tiểu phúc, ngươi không cần đi đi học sao không?”

“Ba ba, kế tiếp ta phải với ngươi nói chuyện, nếu không thể nhận coi như ta không có nói.”

“A? Ngươi, ngươi muốn làm đại người khác gia cô gái đích bụng sao không? ! Tiểu phúc a! Ngươi sao vậy như vậy. . . . . . . .”

“Ai. Ba, năm nay là tây nguyên 2004 năm, ngươi năm nay 57 tuổi, ta năm nay 28 tuổi. Ba ngày tiền, ngươi ở A thị đích phòng thí nghiệm nổ mạnh , ngươi mặc dù bình an, thân thể lại lui về 17 tuổi, rất không hạnh, tất cả tham dự nghiên cứu đích nhân viên đều đã xảy ra loại này hiện tượng, thả chiếu ngươi mới vừa rồi đích cách nói, trí nhớ của ngươi cũng theo lui về 14 năm trước, giải quyết đích phương pháp sợ là tìm không thấy .”


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Hujuki’s Blog

png102