Thừa Tướng Có Hỷ


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Thừa Tướng Có Hỷ


Done20170705174933_EkuM4๖ۣۜMẹ đẻ: Gió Ngược

๖ۣۜSố đo ba vòng: Thâm tình đế vương công x Thừa tướng trọng lễ tiết thụ, ngược, sinh tử văn, HE, đoản

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 4 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Đại Viên là một trong bốn quốc gia thái bình nhất hiện nay, phía đông Chu quốc với Huyền quốc chiến tranh đã mười năm, phía tây Tây Hạ, Đông Vãn đánh nhau liên miên, phía bắc Lãnh Quốc nội chiến dai dẳng, phía nam Đại Hải Quốc như hổ đói rình mồi, phái mật thám ly gián, làm cho cục diện đại lục càng chìm trong máu lửa binh đao. Trong hoàn cảnh đấy, Viên quốc vẫn bình bình an an trải qua cuộc sống, phải kể tới công lao to lớn của Viên quốc đại thừa tướng, Lý Vũ. Với tái năng ngoại giao của bản thân, sự khéo léo cùng trí tuệ tột đỉnh y ngoài giúp cho Viên quốc tránh loạn binh đao, trong thì dẹp yên phản tặc, thi hành chính sách tân tiến, khiến cho Viên quốc thiên hạ thái bình, nhà nhà no ấm.
Đêm đã quá canh ba, tiếng gà báo sáng đầu tiên đã cất lên, từ lúc này tới giờ tảo triều sớm còn hai canh giờ nữa, Lý Vũ tay cầm bút không ngừng phê duyệt tấu chương, thức gần một đêm, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.
Viên Quân Chính nhìn ái thần của mình lòng không khỏi thương xót, ra lệnh cho cung nhân lui đi, hắn khoác nhẹ áo lông chồn lên người nọ.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] GIÓ

e43d58e6c3e0

Một Chuyện Xưa


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Một Chuyện Xưa


Done20170723221030_eVRYW๖ۣۜMẹ đẻ: Gió Ngược

๖ۣۜSố đo ba vòng: Thiếu gia công x quản gia thụ, ngược, sinh tử văn, đoản, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 1 tuổi + 1 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Nhấp một nhụm trà lạnh, y cười khổ, Tạ thiếu gia vừa tới đây, tới cảnh cáo y không được động vào tiểu công tử nhỏ bé nhà Triệu gia. Y vuốt ve cái bụng đã nhô cao của mình, khẽ thì thầm:
“ Biết vậy năm đó không cứu cha các ngươi nữa”
Hai mươi năm trước, y và Tạ Cảnh Huyên 5 tuổi, hai đứa bé chốn nhà đi chơi chạy tới khu rừng ở ngoại ô, vô tình Tạ Cảnh Huyên trúng phải tên độc lạc tới.
Tạ Cảnh Huyên lại chỉ là con của tiểu thiếp – mẹ hắn bị đại nương giết rồi ném xác xuống giếng, cha hắn háo sắc bỉ ổi nào thèm để ý tới đứa con thân phận thấp hèn. Y muốn cứu Tạ Cảnh Huyên nhưng y chỉ là nô bộc trong Tạ gia, tiền quyền không có biết lấy gì cứu người. Tuổi trẻ non nớt, không biết học từ ai, y lấy dao vạch một vết nhỏ trên tay Tạ Cảnh Huyên rồi dùng miệng mình hút máu độc ra, có lẽ ông trời thương xót, Tạ Cảnh Huyên may mắn thoát chết nhưng độc tính của hắn ngấm vào người y, không nhiều nhưng đủ để mạng y không kéo dài quá năm ba mươi tuổi.
Ông trời giúp y nhặt lại mạng của Tạ Cảnh Huyên nhưng cũng không phải giúp không công, trong lúc y trốn trong bếp mê man, Tạ Cảnh Huyên tỉnh, lại thấy người đang ân cần chăm sóc hắn là tiểu công tử họ Triệu, thấy người mời lang trung tới là tiểu công từ họ Triệu – từ đó nhận định Triệu Doãn Tư là ân nhân cứu mạng.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] GIÓ

e43d58e6c3e0

Tòng Long


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Tòng Long


tc3b2ng-long๖ۣۜMẹ đẻ: Thất Giao Bạch (七茭白)

๖ۣۜSố đo ba vòng: Cổ trang, cung đình, xuyên không, ngọt ngào, chủ công, tình hữu độc chung*, 1×1, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 30 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Lạnh lùng cay nghiệt mạnh mẽ hoàng đế công x Kiên cường thẹn thùng ảnh vệ thụ

– Ngọt ngào như cây lúa miêu –

—–

Nếu ngươi là một kẻ theo hầu vua ——

Bị tổn thương sâu sắc bởi vẻ ngoài uy phong đã che mất đi sự dịu dàng vốn có của y.

Bị rung động bởi nét cô độc hằn lên trong ánh mắt vốn luôn lạnh nhạt của y.

Không tài nào biết được y đang vui hay buồn.

Vất bỏ cả tương lai của chính mình.

Vĩnh viễn phục tùng, vĩnh viễn kính sợ, vĩnh viễn ngưỡng mộ, vĩnh viễn đợi chờ số phận bị an bài.

Mãi cho đến một ngày.

Ngươi bỗng hiểu rõ tình cảm của y.

Liệu ngươi có còn đủ can đảm và sức lực.

Để nếm thử chút ngọt ngào kia hay không?

—–

Nội dung chính của truyện:

Hoàng đế vừa lạnh lùng cay nghiệt vừa cô độc vô tình, bày mưu tính kế ép buộc ảnh vệ nho nhỏ mà y vừa mắt.

Ảnh vệ võ công cao cường lại vô cùng dịu dàng hòa nhã, thế nhưng hắn lại rất dễ xấu hổ!

Hai bên thầm mến nhau, vậy mà trong hai người bọn họ chẳng ai có lòng tin rằng…

… người kia sẽ yêu mình.

Nhân vật chính: Dung Dận | Vợ của nhân vật chính: Hoằng


e43d58e6c3e0

Tế Thủy Trường Lưu


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Tế Thủy Trường Lưu


screenshot_2017-01-05-10-42-30๖ۣۜMẹ đẻ: Gió Ngược

๖ۣۜSố đo ba vòng: cổ trang, sinh tử, ngược tâm, đổi công, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 11 tuổi + 2 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Lâm Dương ôm xâu tiền chạy thẳng về phía trước. Đám người Tào Chung đuổi theo sát nút, vừa chạy vừa hét lớn:

“Đứng lại!!!”

Không may, Lâm Dương chân nọ vấp vào chân kia ngã sõng xoài xuống đất, xâu tiền văng ra. Y vội vàng bò lên ôm xâu tiền vào ngực, sau đó nhặt cành cây ở ven đường giơ lên phòng thủ:

“Đây là tiền ta bán củi kiếm được, các người đừng hòng lấy. Ta liều mạng với các người!!” Lâm Dương đe dọa. Tào Chung nhìn dáng người gầy gò nhỏ bé của Lâm Dương cười khẩy. Hắn cố tình bước một bước lại gần Lâm Dương khiến y phải lùi lại mấy bước:

“Đưa tiền cho ta nào.”

Quốc thổ này đang trong thời loạn lạc, các lãnh địa tranh giành đất đai, chiến tranh liên miên. Người dân đói khổ, cướp bóc, kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu thường xuyên tới nỗi người ta chẳng buồn quan tâm.

Lâm Dương giơ cây gậy lên định bụng đập vào bả vai Tào Chung thế nhưng với sức lực yếu đuối của y, cây gậy dễ dàng bị Tào Chung nắm gọn trong tay.

“Ngươi muốn ăn đòn?” Nói rồi hắn xông tới đấm túi bụi vào bụng, vào mặt Lâm Dương. Lâm Dương nhỏ hơn nhưng không hề chịu thua, bèn ôm chặt tay Tào Chung cắn xuống. Tào Chung ăn đau gọi cả hai tên đi cùng xông vào đánh y. Lâm Dương cố sức chống đỡ nhưng chẳng mấy chốc liền bị hội Tào Chung đánh cho xụi lơ.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] GIÓ

[Hoàn] RAPHAEL

e43d58e6c3e0

Huyết Đảo


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Huyết Đảo


17776737_1150449011730323_1201844033_o๖ۣۜMẹ đẻ: Raph

๖ۣۜSố đo ba vòng: sinh tử văn, cổ trang, (có yếu tố) huyền huyễn, ngược luyến tàn tâm, ngược công, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 7 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Hắn vốn là một vị đảo chủ bất lão bất tử, trăm năm mới nuôi một người hầu cuối cùng lại lạc mất tâm mình vào đó. Cứ tưởng bảo hộ được người kia một đời an nhàn bên cuộc sống mới, rốt cuộc vẫn khiến người kia mang họa sát thân. Phút cuối, may mắn mà hắn cứu được đứa con trai út của y. Kể từ lúc ấy, hắn liền thay y nuôi dưỡng đứa bé này. Nó là phó đảo chủ, là cánh tay phải của hắn, cũng sẽ là con hắn. Có điều, bản thân đứa bé cũng không nhận thức được rằng, y đang sống dưới hình dáng tám phần tương đồng và thừa hưởng cả danh phận lẫn cái tên của phụ thân ruột mình khi xưa.
Hắn cứu đứa bé này, là phúc của nó, hay là họa một đời?


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] RAPHAEL

e43d58e6c3e0

Giáo Chủ Và Kẻ Điên


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Giáo Chủ Và Kẻ Điên


gic3a1o-che1bba7-de1bbaf-phong-te1bbad๖ۣۜMẹ đẻ: Biên Tưởng

๖ۣۜSố đo ba vòng: Cổ trang, giang hồ, ngược tâm, ngược thân, chủ thụ, có H, 1×1, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 29 tuổi + 2 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Truyện này không có văn án, có mang thai nhưng chỉ là giả dựng. Không phải sinh tử văn.
Thụ là giáo chủ ma giáo bị kẻ thù đánh xuống núi được một người điên cứu. Nhưng người điên này lại coi y là phụ nhân, để dễ thoát thân thụ phải giả mang thai. Hai người bên nhau một thời gian sau đó vết thương đã lành thụ bỏ trốn, nhưng khi trở lại thì không gặp được công.
Sau đó trong lúc lưu lạc giang hồ thụ gặp lại công nhưng công không còn điên và đã quên thụ. Trong lòng công chỉ có hình ảnh của phu nhân đã qua đời của mình. Hai người chính tà đối nghịch hiểu lầm ngày càng sâu, đối diện với sống chết liệu hai người có thể cởi bỏ hiểu lầm và có thể đến bên nhau.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Truyện Đam mỹ

Kinh Trập


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Kinh Trập


20160319185931_fmdYH๖ۣۜMẹ đẻ: Nhất Oản Tranh Tử

๖ۣۜSố đo ba vòng: Cổ phong, sư huynh đệ, niên hạ, BE, đoản văn

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 9 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Vạn vật xuất phát từ quẻ Chấn, Chấn là sấm (**), mùa xuân vừa độ, thích hợp yêu nhau.

Review của Lệ Cung Chủ: Truyện cũng không có gì mới nhưng cách hành văn cảm động, tuy cái kết BE nhưng lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng. Cũng tựa như cái tên “Kinh Trập” của truyện, mùa đông lạnh giá qua đi thì mùa xuân tươi đẹp sẽ đến – đau thương qua rồi sẽ chỉ còn ấm áp đọng lại.