Khó Thoát Khỏi Lòng Bàn Tay


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Khó Thoát Khỏi Lòng Bàn Tay


100719252969f6bb36๖ۣۜMẹ đẻ: Thang Cổn Viên

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại / cuộc sống đô thị / cường công nhược thụ / dưỡng thành

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 9 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Tại khu vui chơi vô tình gặp được, điều giáo là việc chính, thịt là phụ


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Hang sói

e43d58e6c3e0

Sủng Manh Thê


Sủng Manh Thê


bia-tr๖ۣۜMẹ đẻ: Vô Hoan Dã Tiếu

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đam Mỹ, Cổ trang, huyền huyễn, nhất thụ đa công, anh tuấn cường công, mỹ nhược thụ, công sủng thụ, thụ dần biến cường, Sinh tử văn, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 294 tuổi + 4 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Tên tác phẩm:  tựa gốc là Sủng Manh Thê, nghĩa chính xác là ‘Người vợ mù được yêu thương cưng chiều’ nhưng nếu để vậy thì dài dòng quá, nên ta đổi lại là ‘Cưng chiều vợ mù’ cho gọn.

Đang lang thang, thấy bộ này có vẻ lạ lạ nên nhào vô đọc thử và bị hút luôn.

Trong một phút xao nhãng quên phòng bị, cái chứng bệnh mãn tính nan y mang tên HAM HỐ của ta tái phát bất ngờ,  nên menu mới có thêm trang này nè.

Cơ mà bộ này ta thấy rất đáng đọc, bằng chứng là đứa lười (mà hai tay đang ôm cả đống xô) như ta vẫn gắng ‘sung em nó vào quân’ đây. Mọi người đọc thử xem, có lẽ sẽ thích.

Vì bối cảnh không gian, thế giới và nhân sinh trong truyện này rất lạ, rất thu hút.

Đặc biệt, ta thích nhất chính là tại đây, nam tử cưới nam tử là chuyện bình thường như biển thì phải xanh vậy >___<


[Review] Tuyết Ngàn Năm

๖ۣۜLán nhỏ:

[Drop] [C1-C58] Vivian

[Đang tiến hành] [C59…] Diamondking

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Phá Hiểu破晓


Phá Hiểu 破晓


562359_554884801199830_1837283728_n1๖ۣۜMẹ đẻ: Đào Công Tử 桃公子

๖ۣۜSố đo ba vòng: đam mỹ, hiện đại, bạo táo cấm dục biệt nữu công X nhu nhược ôn hòa nghịch lai thuận thụ, tính nô thụ, ngược tâm, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 62♂ + lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Hiểu Hiểu không có bản năng sinh tồn như người bình thường.Cậu là một tình nô , từ nhỏ đã bị  nhồi nhét những tư tưởng vô cùng lệch lạc và kì lại, rằng : thân thể của mình là của chủ, chủ nhân là trời, mình không thể sống thiểu thiếu chủ nhân…………

Anh là tổng giá m đốc của Hách thị _ Hách Vân Sanh, xưa nay cực ghét và kinh bỉ loại phụ nữ dựa vào thân thể đẻ dụ dỗ người khác. Vì một số lý do mà anh bị bắt ép phải thu nhận Hiểu Hiểu, trong khi Hiểu Hiểu lại thuộc vào “thứ” là anh muốn tránh xa nhất.

……

Hiểu Hiểu đâu có tội lỗi gì, cậu chính là sinh mạng nhỏ bé vô tội ngây thơ nhất bị số phận đưa đẩy vào con đường vô lối ấy. Rồi cuộc đời cậu sẽ đi về đâu ????…………


[Review] Tuyết Ngàn Năm

๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] TAMINSAN

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Show Ân Ái Đều Phải Chết !


Show Ân Ái Đều Phải Chết !


233253gfporl12idoorkor๖ۣۜMẹ đẻ: Lữ Thiên Dật

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại, võng du, điềm văn, hệ thống, 2CP, HE. Ngốc – bạch – ngọt, không dài dòng, cường công x nhược thụ

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 88 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

1, Hai CP.

2, Toàn văn sẽ chia làm vài phần nhỏ, đan xen giữa ngôi thứ nhất khi trò chuyện trong diễn đàn và ngôi thứ ba tự thuật.

3, Ngốc – bạch – ngọt, không dài dòng, cường công x nhược thụ.

4, Trong phần một, công và thụ sẽ cho người ta cảm giác rất quái, nhất là bạn thụ, cứ như là tác oai tác quái vậy, nhưng bọn họ làm thế là có nguyên nhân.

5, Bối cảnh võng du, song tổng thể vẫn là chuyện yêu đương thường nhật, những đồng chí không chơi game hẳn là đều có thể đọc được ~

————

Đội trưởng phó bản thân là một trạch nam, ở trên diễn đàn thút thít mà bóc mẽ đôi tình nhân điên cuồng show ân ái ở trong đoàn đội của mình, kể lể chi tiết từng tội trạng một — rõ ràng một cái game bàn phím bình thường lại bị đôi nam nam kia cố tình chơi thành toàn tức, một tên lập dị quái đản đến mức không cách nào tưởng tượng, mà tên còn lại thì cưng hắn chiều hắn đến nỗi cả thần lẫn người đều phải nổi giận đùng đùng.

Thế nhưng, chân tướng lại không như những gì người ngoài nhìn thấy…

Khi em thực sự tới bên cạnh anh, anh sẽ dùng tất cả khả năng thần thánh để cưng chiều em, vì em mà hái trăng sao, vì em mà bắt mặt trời, cùng em vượt qua tất cả những tháng ngày chông chênh dài đằng đẵng của vạn kiếp nhân sinh.

Câu chuyện hành văn lưu loát, ngôn ngữ thoải mái và hài hước, từ đầu tới cuối đều ngọt như đường, thể hiện phong cách ngọt – manh – sủng của tác giả, xứng đáng để đọc một lần.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Phong Diệp Biệt Uyển
[Hoàn] Tiểu Hoàng Thư

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Nọa Nhược Vui Sướng


Nọa Nhược Vui Sướng


Thương nghiệp chí hệ liệt

 ๖ۣۜMẹ đẻ: Mê Dương

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại; cường công nhược thụ; niên hạ công; nhất thụ nhất công. H 80-90%. HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết  +  lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Chết rồi! Con rể tương lai của Phan Tuấn Vỹ ta đây sao lại là cái tên siêu cấp biến thái hằng đêm gây cho ta ác mộng thế này?
Thiệt cho cha mẹ hắn còn giúp lấy cái tên chính khí nghiêm nghị là Âu Dương “Đạo Đức”, thế mà ở WC rạp chiếu lại đối với ta… đối với ta…
Ta khinh! Gọi hắn là Âu Dương “Vô Sỉ” cũng chẳng sai đâu!
“Nai con, đến đây.”
Ai là nai con của mi a, ta ngu sao mà chui đầu vô lưới?
Nghĩ lại, Phan Tuấn Vỹ hắn, tuy chẳng dính tí nào đến “Anh hùng tuấn vĩ” sất, thậm chí còn hơi nhu nhược, nhưng quyết không chịu khuất phục quyền uy, bán đứng cái mông mình…
Cái gì? ‘Muốn nói cho con gái mình sao!!!’
“Papa!”
A, đừng có “hiếu thuận” kiểu này mà!!
Ô, ta chẳng muốn sáng nào cũng ăn “bánh quẩy”, “uống sữa đậu” a….


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn][Pri] Hoàng Tịch Vân

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Học Viện Điều Giáo


Học Viện Điều Giáo


 ๖ۣۜMẹ đẻ: Chúc Ảnh

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại đô thị / cường công nhược thụ / ngược tâm

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 141 + x lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Duẫn Lam vì tìm ca ca, tiến nhập học viện điều giáo.

Ca ca trùng hợp là điều giáo sư, lại cho rằng y là người xa lạ.

Lời nói của ca ca lạnh như băng, khiến Duẫn Lam cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng sau một lần sai phạm, ca ca lại không chút do dự thay y gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.

Là nghiêm phạt, hai người bị đưa đến hòn đảo ác ma.

Đảo ác ma, hoàn toàn là một thế giới khác.

Hai người nương tựa lẫn nhau mà sống, cùng vượt cửa ải khó khăn, tin tưởng, một ngày nào đó, sẽ rời khỏi cái địa phương đáng sợ kia.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Hang Sói

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Họa Thủy


Họa Thủy


 ๖ۣۜMẹ đẻ: Lăng Báo Tư

๖ۣۜSố đo ba vòng: cổ trang, nhất thụ nhất công, cường công nhược mỹ thụ, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 10 + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Chạng vạng đầu thu gió lạnh phe phẩy thổi, sương sớm hãy còn đọng lại trên hoa cỏ, những chiếc ghế đá lạnh lẽo lộ diện cho những lữ khách nhàn tọa, bóng đêm dần được đẩy lùi, không gian như trống rỗng…

Lữ khách dường như còn có chuyện quan trọng nên đã sớm rời đi, tiểu đình bỗng trở nên hoang vắng, trước sau vắng hoe, ngay cả người trong thôn cũng đã vội vã chạy về nhà tự lâu lắm rồi.

Gần thu, nhìn từ xa ngôi đình không có gì đặc biệt, nhưng ở trong đó, gió đêm mát lạnh vẫn làm cho một người chịu không được mà khuôn mặt tái tái…

Trong tiểu đình độc tọa một người, ánh chiều ta của buổi hoàng hôn đuổi dần trên người hắn ngã dài trên mặt đất, cơn gió lạnh nổi lên từ phía Tây kéo lại đánh úp, ngón tay lạnh như băng của hắn cứ đan siết vào nhau… bất an..!

Xa xa phía cuối đường có bóng người tới, hắn khẩn trương đứng lên nhưng khi nhìn rõ ràng dung mạo người kia thì hắn lại thất vọng mà ngồi xuống… Bởi vì, người mà hắn chờ không thấy đến.

Một ngày chờ đợi, không ăn gì, khuôn mặt trắng như ngọc của Bình Oánh càng thêm tái nhợt, vẻ mặt lo lắng không yên. Cứ mãi đợi chờ thế này, không biết người ấy có đến hay không?

Vầng dương cuối cùng cũng hoàn toạn hạ Tây, bốn phía tối sầm, gió lạnh thoáng chốc lại lạnh thêm vài phần, Bình Oánh ôm chặt lấy thân mình cản lại cơn gió thốc tới, đem mặt vùi vào trong tay, giọt nước mắt nóng hổi nhanh chóng lạnh như băng.. Bóng đêm đã tối muộn, thời gian ước định đã tới rồi, hắn biết người kia sẽ không đến đây.

………….

“Trời đã tối rồi….” – một tiếng nói đè xuống thật thấp vang lên.

Bình Oánh nâng lên khuôn mặt đầy nước mắt, một bóng người tế gầy, mặt lại bị chiếc mũ đạo sĩ che khuất, đứng bên cạnh hắn.

“Sư….. Sư phụ….” Bình Oánh bi thương, cơ hồ khóc không thành tiếng.

“Ngươi đã nói cho hắn biết thân thế và mệnh của ngươi, hắn không tới tức là hắn không muốn chấp nhận đối đầu với những tại họa do mệnh ngươi mang lại”. Thanh âm nam tử vẫn như cũ không hề biến hóa, có lẽ hắn đã sớm đoán ra được chuyện này.

Hai tay Bình Oánh run rẩy nắm chặt lại, cúi đầu, khóc nấc lên.

Nam tử im lặng không có an ủi hắn, ngược lại lạnh giọng nói: “Đến tu đạo đi! Thế tục bên trong, nếu đã không có kẻ nào nhận mạng của ngươi, hẳn đã hiểu được, ngươi cần gì phải cầu xa xôi! Tóm lại một câu, thế nhân lạnh bạc, nhân tính ích kỷ!”

“Sư phụ, đợi một lát nữa thôi.. hắn sẽ đến… hắn sẽ đến mà… ”. Bình Oánh nghẹn ngào, thanh âm như khẩn cầu.

“Hắn sẽ không tới, cho dù ngươi có đợi tới chết thì hắn cũng không tới. Đi thôi, lau khô nước mắt đi!” – thanh ân của đạo sĩ càng thêm rét lạnh.

“Sư phụ…..” – tiếng khẩn cầu biến thành tiếng khóc bi ai.

“Mạng của ngươi không phải vì một lời hứa hẹn mà yếu đuối như thế. Đứng lên, nước mắt của ngươi hãy giữ lại cho chính mình đi, không nên vì người khác mà khóc.” – đạo sĩ lạnh lùng nói.

Bình Oáng lắc đầu nguầy nguậy mà đứng lên, sắc mặt tái nhợt, nghẹn ngào không ngừng.

“Ngươi không cần vì hắn mà rơi lệ, tướng mạo hắn chính là đại phú đại quý, hắn có thể có được một nửa quốc gia này, ngươi ở lại bên hắn chỉ làm liên lụy hắn mà thôi.

Nếu ngươi không ở bên hắn, ngược lại hắn có thể một bước lên mây. Ngươi thương hắn thật lòng thì cần gì phải gây trở ngại cho hảo tiền đồ của hắn?” – đạo sĩ bởi vì tích đồ chi tâm, khẽ thở dài, nói thẳng ra suy nghĩ.

Lời nói đâm trúng nỗi đau của Bình Oánh, thân thể chợt khựng lại, nước mắt chảy xuống không ngừng, hắn dùng tay áo lau nước mắt đi thật nhanh.

Đạo sĩ đi phía trước, hắn từ sau chạy vội đuổi kịp theo. Nhưng mỗi bước đi, mắt lại cố ngước nhìn lại một cái, giống như còn chờ mong hy vọng người kia sẽ bất ngờ xuất hiện phía sau hắn vậy.

Gió lạnh thổi qua, cuồn cuồn nổi lên cát bụi, hai người đi rồi, trong đình một mảnh lặng im. Hiển nhiên điều đạo sĩ nói không có sai, cho dù Bình Oánh có đợi bao lâu thì người mà hắn chờ cũng sẽ không đến.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Ái Uyển

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png