Nọa Nhược Vui Sướng


Nọa Nhược Vui Sướng


Thương nghiệp chí hệ liệt

 ๖ۣۜMẹ đẻ: Mê Dương

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại; cường công nhược thụ; niên hạ công; nhất thụ nhất công. H 80-90%. HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết  +  lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Chết rồi! Con rể tương lai của Phan Tuấn Vỹ ta đây sao lại là cái tên siêu cấp biến thái hằng đêm gây cho ta ác mộng thế này?
Thiệt cho cha mẹ hắn còn giúp lấy cái tên chính khí nghiêm nghị là Âu Dương “Đạo Đức”, thế mà ở WC rạp chiếu lại đối với ta… đối với ta…
Ta khinh! Gọi hắn là Âu Dương “Vô Sỉ” cũng chẳng sai đâu!
“Nai con, đến đây.”
Ai là nai con của mi a, ta ngu sao mà chui đầu vô lưới?
Nghĩ lại, Phan Tuấn Vỹ hắn, tuy chẳng dính tí nào đến “Anh hùng tuấn vĩ” sất, thậm chí còn hơi nhu nhược, nhưng quyết không chịu khuất phục quyền uy, bán đứng cái mông mình…
Cái gì? ‘Muốn nói cho con gái mình sao!!!’
“Papa!”
A, đừng có “hiếu thuận” kiểu này mà!!
Ô, ta chẳng muốn sáng nào cũng ăn “bánh quẩy”, “uống sữa đậu” a….


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn][Pri] Hoàng Tịch Vân

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Học Viện Điều Giáo


Học Viện Điều Giáo


 ๖ۣۜMẹ đẻ: Chúc Ảnh

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại đô thị / cường công nhược thụ / ngược tâm

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 141 + x lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Duẫn Lam vì tìm ca ca, tiến nhập học viện điều giáo.

Ca ca trùng hợp là điều giáo sư, lại cho rằng y là người xa lạ.

Lời nói của ca ca lạnh như băng, khiến Duẫn Lam cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng sau một lần sai phạm, ca ca lại không chút do dự thay y gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.

Là nghiêm phạt, hai người bị đưa đến hòn đảo ác ma.

Đảo ác ma, hoàn toàn là một thế giới khác.

Hai người nương tựa lẫn nhau mà sống, cùng vượt cửa ải khó khăn, tin tưởng, một ngày nào đó, sẽ rời khỏi cái địa phương đáng sợ kia.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Hang Sói

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Họa Thủy


Họa Thủy


 ๖ۣۜMẹ đẻ: Lăng Báo Tư

๖ۣۜSố đo ba vòng: cổ trang, nhất thụ nhất công, cường công nhược mỹ thụ, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 10 + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Chạng vạng đầu thu gió lạnh phe phẩy thổi, sương sớm hãy còn đọng lại trên hoa cỏ, những chiếc ghế đá lạnh lẽo lộ diện cho những lữ khách nhàn tọa, bóng đêm dần được đẩy lùi, không gian như trống rỗng…

Lữ khách dường như còn có chuyện quan trọng nên đã sớm rời đi, tiểu đình bỗng trở nên hoang vắng, trước sau vắng hoe, ngay cả người trong thôn cũng đã vội vã chạy về nhà tự lâu lắm rồi.

Gần thu, nhìn từ xa ngôi đình không có gì đặc biệt, nhưng ở trong đó, gió đêm mát lạnh vẫn làm cho một người chịu không được mà khuôn mặt tái tái…

Trong tiểu đình độc tọa một người, ánh chiều ta của buổi hoàng hôn đuổi dần trên người hắn ngã dài trên mặt đất, cơn gió lạnh nổi lên từ phía Tây kéo lại đánh úp, ngón tay lạnh như băng của hắn cứ đan siết vào nhau… bất an..!

Xa xa phía cuối đường có bóng người tới, hắn khẩn trương đứng lên nhưng khi nhìn rõ ràng dung mạo người kia thì hắn lại thất vọng mà ngồi xuống… Bởi vì, người mà hắn chờ không thấy đến.

Một ngày chờ đợi, không ăn gì, khuôn mặt trắng như ngọc của Bình Oánh càng thêm tái nhợt, vẻ mặt lo lắng không yên. Cứ mãi đợi chờ thế này, không biết người ấy có đến hay không?

Vầng dương cuối cùng cũng hoàn toạn hạ Tây, bốn phía tối sầm, gió lạnh thoáng chốc lại lạnh thêm vài phần, Bình Oánh ôm chặt lấy thân mình cản lại cơn gió thốc tới, đem mặt vùi vào trong tay, giọt nước mắt nóng hổi nhanh chóng lạnh như băng.. Bóng đêm đã tối muộn, thời gian ước định đã tới rồi, hắn biết người kia sẽ không đến đây.

………….

“Trời đã tối rồi….” – một tiếng nói đè xuống thật thấp vang lên.

Bình Oánh nâng lên khuôn mặt đầy nước mắt, một bóng người tế gầy, mặt lại bị chiếc mũ đạo sĩ che khuất, đứng bên cạnh hắn.

“Sư….. Sư phụ….” Bình Oánh bi thương, cơ hồ khóc không thành tiếng.

“Ngươi đã nói cho hắn biết thân thế và mệnh của ngươi, hắn không tới tức là hắn không muốn chấp nhận đối đầu với những tại họa do mệnh ngươi mang lại”. Thanh âm nam tử vẫn như cũ không hề biến hóa, có lẽ hắn đã sớm đoán ra được chuyện này.

Hai tay Bình Oánh run rẩy nắm chặt lại, cúi đầu, khóc nấc lên.

Nam tử im lặng không có an ủi hắn, ngược lại lạnh giọng nói: “Đến tu đạo đi! Thế tục bên trong, nếu đã không có kẻ nào nhận mạng của ngươi, hẳn đã hiểu được, ngươi cần gì phải cầu xa xôi! Tóm lại một câu, thế nhân lạnh bạc, nhân tính ích kỷ!”

“Sư phụ, đợi một lát nữa thôi.. hắn sẽ đến… hắn sẽ đến mà… ”. Bình Oánh nghẹn ngào, thanh âm như khẩn cầu.

“Hắn sẽ không tới, cho dù ngươi có đợi tới chết thì hắn cũng không tới. Đi thôi, lau khô nước mắt đi!” – thanh ân của đạo sĩ càng thêm rét lạnh.

“Sư phụ…..” – tiếng khẩn cầu biến thành tiếng khóc bi ai.

“Mạng của ngươi không phải vì một lời hứa hẹn mà yếu đuối như thế. Đứng lên, nước mắt của ngươi hãy giữ lại cho chính mình đi, không nên vì người khác mà khóc.” – đạo sĩ lạnh lùng nói.

Bình Oáng lắc đầu nguầy nguậy mà đứng lên, sắc mặt tái nhợt, nghẹn ngào không ngừng.

“Ngươi không cần vì hắn mà rơi lệ, tướng mạo hắn chính là đại phú đại quý, hắn có thể có được một nửa quốc gia này, ngươi ở lại bên hắn chỉ làm liên lụy hắn mà thôi.

Nếu ngươi không ở bên hắn, ngược lại hắn có thể một bước lên mây. Ngươi thương hắn thật lòng thì cần gì phải gây trở ngại cho hảo tiền đồ của hắn?” – đạo sĩ bởi vì tích đồ chi tâm, khẽ thở dài, nói thẳng ra suy nghĩ.

Lời nói đâm trúng nỗi đau của Bình Oánh, thân thể chợt khựng lại, nước mắt chảy xuống không ngừng, hắn dùng tay áo lau nước mắt đi thật nhanh.

Đạo sĩ đi phía trước, hắn từ sau chạy vội đuổi kịp theo. Nhưng mỗi bước đi, mắt lại cố ngước nhìn lại một cái, giống như còn chờ mong hy vọng người kia sẽ bất ngờ xuất hiện phía sau hắn vậy.

Gió lạnh thổi qua, cuồn cuồn nổi lên cát bụi, hai người đi rồi, trong đình một mảnh lặng im. Hiển nhiên điều đạo sĩ nói không có sai, cho dù Bình Oánh có đợi bao lâu thì người mà hắn chờ cũng sẽ không đến.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Ái Uyển

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Tàng Tâm


Tàng Tâm 藏心



Shingeki.no.Kyojin.600.1828817.jpg๖ۣۜMẹ đẻ:
Thiên Na (天娜)

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại / cuộc sống đô thị / cường công, nhược thụ / ngược tâm, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết n tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Hẳn là bởi vì “Công bịt kín đôi mắt thụ, đóng vai rất nhiều người khiến thụ coi chính mình bị xxoo tập thể “. . . Cố sự cực kỳ cẩu huyết. .

Thụ là Kỷ Văn Hiên, bị bạn trai bỏ rơi, đi đến quán đêm mua say, kết quả gặp phải thế lực rất cường đại của công là Lý Quý Phong, sau đó là nội dụng vở kịch cũ rích ~ công cho thụ là MB, hai người liền đồng thời bla bla bla .

Thụ đối bạn trai cũ tình cũ khó quên, vẫn là không nhịn được đi tìm hắn, cuối cùng tại quán đêm bên trong tìm tới, mới phát hiện bạn trai cũ đã sớm có người khác ~ thụ phẫn hận không có kết quả trái lại bị nhục nhã, công vừa vặn xuất hiện cứu giúp đem thụ mang đi.

Công liền đưa ra quyết định muốn bao dưỡng thụ, thụ bởi vì đang lúc tức giận không còn lý do nào khác liền miễn cưỡng đáp ứng, cứ thế hai người sống chung dần dần nảy sinh tình cảm ~ công đối thụ rất tốt.

Thế nhưng sau đó thì sao, công cũng chậm chậm thay đổi, bắt đầu không ngừng mang tình nhân về nhà. Mãi đến có một ngày, công đem thụ mang đi cho rất nhiều bằng hữu vui đùa sau đó xem thụ như rác rưởi, cuối cùng hai người liền chia tay.

Nhiều năm sau đó, thụ cũng đã tìm được một người tốt làm tình nhân của mình sống an nhàn không gặp lại công nữa.

Nhưng cuộc đời như trêu đùa thụ phát hiện tình nhân của mình trước kia cũng có tình cũ thụ đau lòng khi biết được mình dường như chỉ là thế thân của người kia, khi tình củ trở về thụ liền tự giác thoái nhượng trở lại là người độc thân .

Cứ thế nhưng cuộc sống vẫn không chịu buông tha em, khi mà kẻ địch của công muốn đối phó anh nên đã điều tra ra được thụ từng là tình nhân của anh cũng là tử huyệt của anh nên đã bắt cóc thụ, tra tấn hành hạ đủ các loại ngược, còn đem video gởi cho công, công vừa nhìn thấy liền đến cứu.

Cứu thụ ra, nhưng những sự việc xảy ra trước đó đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng em, công liền giữ thụ lại để chăm sóc ~

Sau đó công vì muốn bù đắp cho thụ, chính mình cũng làm thành trọng thương, biến thành người thực vật, còn trở nên mất trí nhớ.

Hai người lần thứ hai tách ra, liền gặp gỡ, lúc này mới biết lần thứ nhất công coi thụ là rác rưởi, thật ra lúc đó là công cảm thấy được thụ ở cùng chính mình quá nguy hiểm, vì để cho em chết tâm, liền đem thụ đôi mắt bịt kín, sau đó tự mình một người giả làm nhiều người xxoo thụ ~(này chính là nội dung thần kỳ của câu chuyện = =! )

Sau đó cũng biết công mất trí nhớ là gạt người, nhưng thật ra cũng là muốn cảm hóa thụ cùng thụ bắt đầu lại một lần nữa ~

Cuối cùng HE.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành]Yaoi_đam mỹ_định mệnh đời hủ

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Bất Quá Như Thử


Bất Quá Như Thử



๖ۣۜMẹ đẻ:
Điền Gia Thố

๖ۣۜSố đo ba vòng: nam nam chính kịch mỹ nhân thụ có H, Hiện đại/ đô thị cuộc sống/ cường công nhược thụ/ thoải mái, giải trí

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết n tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Cẩu huyết văn phú nhị đại công bao dưỡng nhuyễn ngốc manh tiểu sao kim thụ chia tay phát hiện đối phương căn bản không biết là bị bao dưỡng hai năm tức giận không được sau đó phát hiện mình yêu phải tiểu ngốc thụ là một thiên nhiên yêu vô năng tình cảm thiếu hụt

Lâm Thiếu Nguyên trong lòng chôn dấu một đóa Bạch Liên Hoa, lại thèm nhỏ dãi An Hoài da trắng mỹ mạo dễ dàng đẩy ngã đem người lừa gạt lên giường. Từ tính tiến tới yêu, lại phát hiện ra An Tiểu Hoài ngốc manh trong lòng lại cất giấu bí mật hắc ám, thế cho nên là một yêu vô năng thuần khiết tự nhiên?!

Một câu giới thiệu vắng tắt: Luận hai cái EQ thấp làm sao để nói yêu thương.

Lâm Thiếu Nguyên thời điểm bao dưỡng An Hoài không nghĩ tới sẽ thua bởi này tiểu ngốc bạch, nhưng trên thực tế, hắn đem người tương tương nhưỡng nhưỡng qua lại giằng co một hồi lúc sau nhất định trả giá thật đắt!


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Gọi tôi là cơn gió mùa hạ

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Liễm Trần Đoạt Ái


Liễm Trần Đoạt Ái


Hiên Viên Hệ Liệt

 ๖ۣۜMẹ đẻ: Ảm Dạ Nguyệt

๖ۣۜSố đo ba vòng: cường công nhược thụ, cổ trang cung đình, đế vương và thị vệ, ngược tâm ngược thân, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 22 + 1 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Đường Tôi Tôi Đi

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Thiên Luyến Cẩm Thủy


Thiên Luyến Cẩm Thủy


 12400992_1561284050836582_1245295251162767326_n๖ۣۜMẹ đẻ: Phong Kinh Dương

๖ۣۜSố đo ba vòng: sinh tử văn, cung đình, niên thượng, hơi ngược, nhược thể thụ, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 18 + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Bối cảnh của truyện xoay quanh cuộc đời của một Thương Hoài nhân tại quốc thổ Duyên Khánh. Ở đất nước này, nữ nhân mang thai là một chuyện rất khổ cực và nguy hiểm, bởi vậy mới xuất hiện một tộc người kì lạ – người Hoài Nhân. Tộc người này dù là nam hay nữ đều có thể mang thai và sinh con. Bởi vậy, hễ là kẻ có tiền, để tránh cho thê tử phải chịu cảnh hiểm nguy đều mua người Thương Hoài như một công cụ sinh nở.

Để chống đối với vận mệnh bất công này, người Thương Hoài đã vươn lên thống trị đất nước. Thế nhưng khi vương triều thuộc về người Hoài Nhân bị sụp đổ, bi kịch của người Thương Hoài lại tái diễn. Rất nhiều người Thương Hoài đã ẩn cư nơi thôn dã, lánh đi tầm mắt người đời. Nam nhân người Thương Hoài lại càng khó tìm thấy.

Nhược Thủy là người Thương Hoài, là công cụ sinh nở của bại vương tiền triều. Khi bị Thiên Quy đế tìm thấy, Thiên Quy đế đã giữ lại mạng cho Nhược Thủy  nhưng kể từ đó, cuộc đời Nhược Thủy lại tiếp tục rơi vào một vòng xoáy bị lợi dụng như một công cụ sinh nở khác. Thiên Quy đế mang đến cho y bất hạnh, nhưng lại giúp y gặp được Thái tử đương triều, Hạo Thiên. Cậu nhóc ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời y, đem đến cho y ấm áp, cho y sự quan tâm, sự tin cậy.

Thế nhưng y không biết, bản thân y, cũng là ấm áp duy nhất của người kia.

*by uploader: trong truyện thụ chỉ mang thai và mang thai liên tục, tui đã lọt hố như thế…*


๖ۣۜLán nhỏ:

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png