Bất Hảo Tiên Sinh


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Bất Hảo Tiên Sinh


6b0425c7df58a68334616dd012a8911874ac873824be7-sf4fBD_fw658.jpg๖ۣۜMẹ đẻ: Hà Tiêm Giác (Diễm Cừ)

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại, ngược, OE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: đoản mệnh + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Nhà người ta có hảo hảo tiên sinh, mà nhà cậu chỉ có một vị bất hảo tiên sinh.

Bất hảo tiên sinh kì thực không có chỗ nào không tốt, chỉ là thích lấy hai chữ “Không được” làm câu cửa miệng.


e43d58e6c3e0

Bàn Về Phương Pháp Thu Phục Quy Mao Hoàn Mỹ


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Bàn Về Phương Pháp Thu Phục Quy Mao Hoàn Mỹ


๖ۣۜMẹ đẻ: Thịnh Trang Vũ Bộ 盛妆武步

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại, huyền huyễn, thoải mái, chứng cưỡng bách khiết phích bác sĩ quy mao công x nhìn như hoa tâm kỳ thực ngây thơ Ma vương thụ HE, tương ái tương sát, ngược luyến tình thâm, hoan hỉ oan gia

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 101 tuổi + 23 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Thượng cổ Ma vương Hoa Linh, phong hoa tuyệt đại, danh chấn tam giới.

Nhưng mà chúng sinh chỉ biết hắn lang thang bất kham, cũng không biết  bên dưới vẻ ngoài kia kỳ thực ẩn giấu một bí mật khó có thể mở miệng.

Đại ma vương độc thân vạn năm đều tự lực cánh sinh một mình, đều là nước mắt  a (┳_┳)…

Mãi đến khi hắn gặp được diệu thủ hồi xuân Ngao Túc.

!@#¥%-=. ! ~&*…

Nhìn ánh mắt lóe lên sau gọng kính, Hoa Linh vạn phần hoài niệm ngần ấy năm tự mình tuốt tuốt qua ngày… (┭┮﹏┭┮)…


e43d58e6c3e0

Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y


Dạ Sắc Thâm Xử


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Dạ Sắc Thâm Xử


2676887๖ۣۜMẹ đẻ: Hoài Thượng

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại, hào môn thế gia, cường thủ đoạt hào, ngược luyến tình thâm, gương vỡ lại lành, cường thế cố chấp ngạo kiều công vs ẩn nhẫn ôn nhu thụ , 1×1, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 65 tuổi + 6 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Anh mất nhiều năm như vậy, mới có thể đứng trước mặt em lần nữa.
Thật ra chỉ muốn nói một câu, anh nhớ em…
Em thì sao?

Note:  Trong truyện này thụ từng bị cha công ép làm tình nhân, cũng có vài đoạn H kéo rèm giữa cha công và thụ. Cơ mà từ đầu đến cuối thụ đều yêu công nha, lúc đầu ko tới với công được là vì ông già công làm pháo hôi với gia đình công có liên quan đến việc gia đình thụ tan cửa nát nhà. Cũng may ông công ổng rất nhây, ngoài mặt lạnh lùng nhưng tâm đậu hũ và rất chung tình. Theo mình thì truyện rất hay, tình tiết hấp dẫn, rất chi tiết và logic. Tính cách công thụ rất đáng yêu. Truyện ngược tâm nhiều, có chút ngược thân. Kết HE và PN rất dễ thương. Biết là sẽ có nhiều bạn khúc mắc chỗ cha công và thụ nên mình nói trước để bạn cân nhắc khi nhảy hố. Hoan nghênh các bạn cùng tìm ngược với tiểu trang và hẹn gặp các bạn khác trong truyện sau nếu bạn không hợp với bộ này. Thân!

e43d58e6c3e0

Hối Tình Mạc Tương Tư


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Hối Tình Mạc Tương Tư


1014765035ec2f2de3-copy๖ۣۜMẹ đẻ: Mặc Nguyệt Nghê Thường

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đam mỹ tiểu thuyết, nhất công nhất thụ, mỹ công mỹ thụ, ngược luyến tàn tâm, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 15 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Gió thu tiêu sái thổi, sương mù dày đặc tràn ngập khắp thâm lâm u cốc, nơi lá phong đỏ rực, có một làn gió lạnh phả ra thấm vào ruột gan nhân loại, tựa như đây chính là nơi thâm lâm tiên cảnh…

Sâu trong u cốc có một căn phòng nhỏ lẳng lặng ngụ tại một góc, trước cửa là một đình viện lịch sự, tao nhã đến khó tin. Một thư đồng áo xanh đứng ở cửa nhìn nhìn con đường nhỏ cách đó không quá xa, mày kiếm gắt gao nhíu lại, nó bĩu môi nói nhỏ : “Công tử sao vẫn chưa trở về kia chứ ?” Nó lại bĩu môi, ra vẻ ủy khuất, bộ dạng rất ngây thơ và khả ái…

Một trận vó ngựa tinh tế vang lên từ phía xa xa truyền tới, thư đồng lập tức bày ra vẻ kinh hỉ, vỗ vỗ tay cười nói : “Trở lại rồi kìa!”

Phóng nhãn nhìn lại, quả nhiên là vậy. Một cỗ xe ngựa cao quý nhưng không quá xa hoa chậm rãi phi đến, đến trước phòng nhỏ mới không nhanh không chậm dừng lại.

Một đôi tay trắng nõn chậm rãi vén lên tấm màn xe, đôi chân nhỏ nhắn chậm rãi hạ xuống nền đất. Thân hình phiêu nhiên tựa như tiên nhân, cẩm y nguyệt sắc càng tôn lên cho y vẻ thanh lệ vốn có, y mỉm cười nhất thời tạo ra một khung cảnh khuynh quốc khuynh thành.

Lông mi y không dài cũng chẳng ngắn, hơi hơi cong lên mang theo vẻ phong tình vô hạn. Hai mắt tựa như ánh trăng sáng, khuôn mặt hoàn mĩ, không hề có một chút âm nhu mà lại có một vẻ phong tư tiêu điều vắng vẻ.

Nghe đồn võ lâm Trung Nguyên có tam đại diệu nhân dáng người vô cùng khuynh quốc, đó là Hoa Ảnh Giáo giáo chủ Hoa Doanh Vũ, đương kim bát vương gia Ly Uyên và cuối cùng là người này Tiễn Tình Cư chủ – Tiễn Tình Công Tử Quân Hàn Tâm!

Nhưng Quân Hàn Tâm không như hai vị kia, suốt ngày y cứ ru rú trong nhà cho nên ít người có thể chứng kiến được phong tư tuyệt nhiên của y.

Chiếc phiến nhẹ lay động, thư đồng đã tới nghênh đón, mặt đầy tươi cười nói: “Công tử, cậu về rồi à, còn tên hái hoa tặc kia giải quyết sao rồi?” Thư đồng tên là Thư Nghiễn, vẻ mặt đắc ý rung đùi, bộ dáng cũng có chút đáng yêu.

Thu lại chiếp phiến trong tay, y gõ gõ mấy cái lên đầu nó: “Đã giết ngay tại chỗ rồi, hôm nay sao lại ngoan thế, đợi ta về sao?”

Quân Tâm Hàm tuy rằng ở ẩn nơi u cốc này nhưng y đối với việc giang hồ cũng có chút quan tâm, mỗi khi giang hồ có tên đạo phỉ nào xuất hiện thì y lại không kìm nổi thích thú mà ra tay diệt trừ. Cũng bởi vậy nên giang hồ không ai là không biết tới Tiễn Tình Công Tử, nghĩa bạc vân thiên. (Nghĩa : là tình nghĩa, làm việc nghĩa, có nghĩa…,Bạc: ở đây là động từ có nghĩa là che lấp, Vân Thiên : mây trời => đại ý : tình nghĩa lớn đến nỗi che lấp cả mây trời rộng lớn – theo Humanity -TTV)

Quân Hàm Tâm vẫn tươi cười như trước, thản nhiên cùng vài tia giấu diếm nhẹ nhàng nói: “A. Vì sao vậy?” Thư Nghiễn “Ôi” lên một tiếng, tay xoa xoa cái đầu, lẩm bẩm nói : “Công tử, cậu không về suốt mấy ngày nay, thi thoảng cũng có người tìm đến cốc đấy! Cậu mà không trở về nữa thì con cũng phải xuất cốc tìm cậu về.”

Thư Nghiễn êm tai nói tiếp, người kia thì ra là thuộc hạ của Kiếm Các các Chủ Phó Kiếm Sầu.

Một tháng trước, Kiếm Các luyện thành một Kiếm tốt tuyệt thế, đề tên là Lạc Thương, chuôi kiếm là thứ mà trăm năm cũng khó có thể có được, Phó Kiếm Sầu vô cùng vui mừng nhưng lại phát hiện ra thanh kiếm này cư nhiên lại có cả linh tính, trong Kiếm Các không ai có thể chế ngự nó. Hắn cả đời coi kiếm như sinh mạng của mình vì mong muốn luyện thành hảo kiếm mà đã phải hy sinh cả một đời tâm huyết. Nay có được hảo kiếm trong tay mà lại không dùng được, thực quả là ngang trái.

Trong chốn giang sơn sớm đã có kẻ nổi lên lòng tham với thanh bảo kiếm này rồi, giờ đúng theo tâm ý người đó ra sức tán thưởng thanh bảo kiếm của Các chủ hiên ngang lẫm liệt. Khiến cho vạn điều như mong muốn, tin tức vừa được nói ra đã khiến trăm người thèm muốn. Phó Kiếm Sầu liền quy định mười ngày liền mở Kiếm Môn một lần, cho nguời ta thử dùng kiếm, cũng không hề nghĩ rằng lần thử kiếm tháng trước, bảy mươi tám người thử kiếm đều hẹn ngày trở lại khiến hắn vô cùng lo lắng…

Phó Kiếm Sầu trong lúc nhất thời phải chịu áp lực từ khắp nơi, người đến cửa bang khiêu khích ngày càng nhiều, có những nguời còn liều chết chỉ mong được cầu kiến. Phó Kiếm Sầu từ trước đến này nhất ngôn cửu đỉnh (= đã nói là phải làm) nên không thể mở miệng cự tuyệt được, nên liền đem hảo kiếm cho người ta xem xét. Ngày qua ngày, ngay cả Võ Lâm minh chủ cũng phải đến chỉ trích khiến cho Phó Kiếm Sầu rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, chỉ còn cách là cầu cứu Quân Hàn Tâm…

Còn Quân Hàn Tâm sau khi nghe Thư Nghiễn thuật lại thì chỉ nhẹ nhàng cười : “Thế thì chúng ta cùng đến nhìn xem sao…” Khóe miệng y vẽ ra một nụ cười quỷ mị, bí hiểm.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Họa Thủy

e43d58e6c3e0

Làm Lại Từ Đầu


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Làm Lại Từ Đầu 从头开始


sanji-full-2083457๖ۣۜMẹ đẻ: Diệp Du Du

๖ۣۜSố đo ba vòng: Đam mỹ tiểu thuyết, hiện đại, chủ công, đổi thụ, trọng sinh, ngược luyến tình thâm HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 20 tuổi + 4 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Tiêu Giác nằm trên giường bệnh, đầu anh hiện giờ rất loạn, nhưng cảm giác đau đớn trong đầu vẫn chẳng hề tiêu giảm. Tiêu Giác giống như đang xem một bộ phim quay chậm về cuộc đời của mình, sự tuyệt vọng khi bị gãy chân, sự mỏi mệt khi săn sóc Cẩn Du, sự gian nan khi gây dựng sự nghiệp, sự không cam tâm trước khi chết, còn có cả nỗi hận của mình đối với Tô Hành Ngạo! “Tô…Tô Hành Ngạo, mày đợi…” Tiêu Giác nằm trên giường vô thức nỉ non.

Tào Qua vốn định đi, đột nhiên lại nghe được động tĩnh của người nằm trên giường, gã cúi đầu lắng nghe, người này thế nhưng lại gọi tên Tô Hành Ngạo, điều này khiến cho sắc mặt gã nháy mắt biến hóa thành đủ loại biểu cảm. Nhưng gã vẫn kêu lên: “Bác sĩ! Bác sĩ! Anh ta nói chuyện, phải chăng anh ta sắp tỉnh rồi?”

Tiêu Giác tỉnh lại trong một mớ hỗn độn ồn ào, đầu óc anh đã rõ ràng hơn rồi, chỉ là trong phút chốc vẫn chưa phản ứng kịp nên anh đơn giản tiếp tục làm bộ vẫn đang hôn mê. Đợi đến khi bác sĩ và y tá đi hết Tiêu Giác mới mở mắt ra một lần nữa, hiện tại anh đã hiểu, anh hoặc là sống lại, hoặc là được trời cao chiếu cố, cho anh sở hữu ký ức của vận mệnh nguyên bản.

Nhưng mặc kệ thế nào, kiếp này anh sẽ tuyệt đối không để bản thân mình thảm như kiếp trước nữa.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Mopconuong

e43d58e6c3e0

Lạc Hoa Hữu Ý


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Lạc Hoa Hữu Ý



๖ۣۜMẹ đẻ:
Trần Sắc

๖ۣۜSố đo ba vòng: đam mỹ tiểu thuyết, cổ trang, cường công cường thụ, ngược, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 2 kiếp – 20 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Ninh Giản thu hắn làm đồ đệ, vì chính cái gọi là bí mật của kho báu tiền triều.
Ở chung tám năm như thế, không ngờ là khiến cho Tô Nhạn Quy quyến luyến kẻ ôn nhu mà bề ngoài lạnh lùng kia, nhưng đối phương tâm tâm niệm niệm cũng không phải chính mình.
Không cam lòng đổi dời dòng tình cảm, hắn đánh chết cũng không rời Ninh Giản, biết rõ người nọ chỉ là lợi dụng hắn, lại lòng tham mà muốn nhiều hơn.
Cho dù chỉ có sự ôm ấp ngắn ngủi, cho dù ngay sau đó hắn sẽ chết đi, Tô Nhạn Quy vẫn vì sự gần gũi tạm thời này mà cảm thấy hạnh phúc.
Lựa chọn lúc hai người sa vào tầng tầng lớp lớp cơ quan nơi giấu kho báu, nếu cùng sinh cùng tử một phen, đối phương có thể nghiêm túc nhìn hắn một cái hay không?
“Sau khi cha ta qua đời, ta liền chỉ còn lại có ngươi.” Tô Nhạn Quy không chờ Ninh Giản đáp lại, tự nói, “Ninh Giản, từ mười hai tuổi, ngươi liền là sư phụ ta, thân nhân ta; đến mười lăm tuổi, ta liền tự nhủ, kiếp này, không có người nào quan trọng hơn Ninh Giản.”
Ninh Giản mơ hồ bối rối đứng ở đằng kia, tựa hồ hoàn toàn bị chấn động.
Rõ ràng là một câu thanh âm rất nhẹ, chính là nghe vào tai, lại như là người kia dùng hết sức để nói.
Tô Nhạn Quy nhìn y thật lâu, mới đột nhiên nở một nụ cười quen thuộc, mang theo chút vô lại:” Như vậy ngươi vẫn muốn giết ta sao?”
Hắn không dám hỏi, ngươi có thể nào luyến tiếc hay không?…


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Vạn kiếp luân hồi

e43d58e6c3e0