Hạng Gia Đại Thiếu


1038425fpcoy5wu1n4zywiha_png01100026

Hạng Gia Đại Thiếu


bc3aca๖ۣۜMẹ đẻ: Sơ Lãng

๖ۣۜSố đo ba vòng: Hào môn thế gia, tình hữu độc chung, trọng sinh, thương chiến, công sủng thụ, đại thúc thâm tàng ôn nhu công x trong sinh tạc mao mỹ mạo thụ, 1×1, HE.

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 80 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Hạng đại thiếu gia chết thực oan ức.

Kiếp này, cậu quyết định tự lực tự cường, gắng sức đứng vững trên chính đôi chân mình, hòng sớm ngày thoát khỏi vận mệnh bị người ta nuôi nhốt.

Đáng tiếc, bất kể cậu có vùng vẫy thế nào, cũng vẫn không thể nhảy ra khỏi cái bát của người kia…

Hạng thiếu gia tức đến sùi bọt mép: Cưỡng đoạt con giai nhà lành chính là thế này đây, tại sao không có một ai xử lý? Tại sao, tại sao hả?

Người nào đó vươn tay xoa đầu vuốt lông cho Hạng đại thiếu: Ngoan, mâu thuẫn trong gia đình, chúng ta đóng cửa giải quyết là được rồi ^^

— Nhận xét sơ bộ —

Tác giả hành văn lưu loát, tình tiết liền mạch tự nhiên. Về phương diện khắc họa nhân vật, cách thức được chọn chính là dùng diễn biến tâm lý cùng ngôn ngữ cử chỉ để thể hiện tính cách từng đối tượng. Sự thay đổi hoàn toàn trái ngược của nhân vật chính trước và sau khi trọng sinh làm câu chuyện tăng thêm không ít cảm giác vui vẻ cũng như tính phản đòn. Ngoài ra, khi lựa chọn bối cảnh, tác giả cũng khéo léo đem hai yếu tố ‘hào môn’ cùng ‘thương chiến’ dung nhập với nhau, điều đó khiến cho nội dung vở kịch lại càng trọn vẹn và chân thực.


e43d58e6c3e0

Advertisements

Hí hồ


Hí hồ


๖ۣۜMẹ đẻ:Dạ Vũ Phi Tuyết

๖ۣۜSố đo ba vòng:đoản văn, hiện đại, huyền huyễn, tiên yêu, 1×1, phúc hắc đạo sĩ công x ngây thơ hồ ly thụ, niên hạ, công thâm tàng bất lộ, cường cường, mỹ mỹ, hài, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 4+ 0lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Ta tên là Diệm Nha, là một con bạch hồ, lúc đang nằm trong rừng nghỉ ngơi, ngẫu nhiên cứu được Ôn Ngọc – một đạo sĩ bắt yêu ngu ngốc khỏi tay tên yêu quái đạo hạnh thấp kém, hắn lập đàn tế bắt yêu, ta đồng ý giúp hắn. Sau khi say rượu, ta cư nhiên lại bị tên nhóc thối tha nhìn trông nhát gan yếu đuối sợ chết này… thượng. Ta tức giận muốn bỏ đi, hắn liền dùng chú thuật trói yêu để giữ ta lại, té ra pháp lực của hắn rất cao cường. Trốn không thoát, không có cách nào, hắn còn nói thích ta, khen ta đẹp, thôi vậy, trước mắt cứ ở lại bên hắn đi.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Lâm Mộc Miên

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Thiên Thu


Thiên Thu


Ngàn đời

๖ۣۜMẹ đẻ:Mộng Khê Thạch

๖ۣۜSố đo ba vòng: cổ trang, giang hồ (hơi huyền huyễn), võ hiệp, cung đình (yếu tố phụ của phụ phụ phụ), chính kịch, siêu chậm nhiệt, 1×1, tâm ngoan thủ lạt, lạnh lùng khắc bạc, bệnh thần kinh, quỷ súc, không tin vào thiện niệm, thâm sâu khó dò, võ công tuyệt đỉnh ma đầu công x thánh phụ, thông minh, lòng dạ rộng lớn, ôn nhuận, kiên cường, mỹ nhân, đạo sĩ thụ,  HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết 128 + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Yến Vô Sư là người bước ra từ trong núi thây biển máu.

Y chẳng tin nhân chi sơ tính bản thiện, cũng chẳng tin trên cõi đời này có người đại nhân đại nghĩa, suy nghĩ cho người khác lại không cần báo đáp.

Một ngày nọ, chưởng giáo Huyền Đô sơn, Đạo môn đệ nhất thiên hạ, Thẩm Kiều ước chiến với người, vì xảy ra sự cố mà rơi xuống vực.

Yến Vô Sư vừa vặn đi ngang qua nơi đó.

Nhìn thấy Thẩm Kiều trọng thương sắp chết, y bỗng nhiên nghĩ ra một cái chủ ý tuyệt diệu…

Sau ngàn đời (thiên thu), ai có thể bất diệt?

CP: Bệnh thần kinh công x đạo sĩ mỹ mạo thụ.

Nội dung chính: Nhân duyên tình cờ gặp gỡ.

Nhân vật chính: Thẩm Kiều, Yến Vô Sư

Biên tập đánh giá:

Yến Vô Sư là người bước ra từ trong núi thây biển máu. Y chẳng tin nhân chi sơ tính bản thiện, cũng chẳng tin trên cõi đời này có người đại nhân đại nghĩa, suy nghĩ cho người khác lại không cần báo đáp. Một ngày nọ, chưởng giáo Huyền Đô sơn, Đạo môn đệ nhất thiên hạ, Thẩm Kiều ước chiến với người, vì xảy ra sự cố mà rơi xuống vực. Yến Vô Sư vừa vặn đi ngang qua nơi đó. Nhìn thấy Thẩm Kiều trọng thương sắp chết, y bỗng nhiên nghĩ ra một cái chủ ý tuyệt diệu…

Không phải tất cả mọi người đều sẽ không thay đổi cái tâm ban đầu của mình, đây là câu truyện về cái giá để người ta trưởng thành. Yến Vô Sư là người một lòng theo đổi cảnh giới võ học tối cao; đồng thời là một kẻ điên tùy tâm tùy ý. Mà Thẩm Kiều lại là người yêu ghét phân minh, không muốn thấy cảnh chiến hỏa phân tranh, bách tính trôi giạt khắp nơi, chỉ mong dùng hết sức mình, vì muôn dân thiên hạ. Tác giả rất dụng tâm trong việc xây dựng nhân vật chính, hoàn hảo mà tàn nhẫn, xin đừng mong đợi nhiều, hãy xem hai nhân vật của chúng ta nắm tay nhau thì có thể làm gì để trợ giúp Vũ Văn hoàng đế sáng tạo sơn hà thịnh thế.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Forget me not….

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Mạt Thế Trọng Sinh Chi Trọng Quy Vu Hách


Mạt Thế Trọng Sinh Chi Trọng Quy Vu Hách


๖ۣۜMẹ đẻ: Noãn Hà

๖ۣۜSố đo ba vòng: Mạt thế, trọng sinh, tùy thân không gian, tình hữu độc chung,trung khuyển thâm tình công x ôn nhu hiền lành thụ, chủ công, HE, 1×1

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết x + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Sinh thời Hạ Tử Trọng là một kẻ bất hạnh, hắn trung khuyển sai đối tượng, trong mạt thế gian nan, bị người thân bán đứng, bị người yêu lừa mất không gian, còn bi đát bị tình địch hoành đao đoạt ái hạ lệnh truy sát.

Mãi đến tận lúc trước khi chết, mới biết được Phương Hách một đường làm bạn với mình, lại chính là học đệ cấp ba thời từng thổ lộ với mình. Đáng tiếc là, cậu ấy cũng đã chết, chết ngay trong lồng ngực mình.

Kiếp trước của Hạ Tử Trọng, Phương Hách cảm thấy mình rất may mắn. Thời gian trôi qua sáu năm, rồi bảy năm, trong mạt thế tuyệt vọng lại tìm được học trưởng -mối tình đầu của cậu năm đó, có thể làm bạn bên cạnh anh ấy nửa năm.

Điều quan trọng hơn hết là, vào thời khắc cuối cùng của sinh mạng, còn có thể chết trong lòng người mà cậu thích, trên đời này còn chuyện gì hạnh phúc hơn so với chuyện này sao?

Hạ Tử Trọng sau khi sống lại dùng sự thực chứng minh, cõi đời này đương nhiên còn có thứ so với chết chung một huyệt càng hạnh phúc hơn, đó chính là — — — cả đời bên nhau, không rời không bỏ.

Mang theo không gian và lời thề đời này phải bảo vệ người yêu, đánh tang thi, thăng cấp, sống cuộc sống cua đồng tốt đẹp, đây chính là mục tiêu sau khi sống lại của Hạ Tử Trọng. Vậy khi gặp phải người yêu kiếp trước lừa gạt tình cảm, hay em họ vì tư lợi muốn cướp lấy không gian, hay tình địch đã hạ lệnh truy sát mình thì phải làm sao bây giờ?

Nếu không tránh được, vậy thì một cước đạp bọn họ xuống bùn đi!

==================

Chú Ý:

Nam chủ: Hạ Tử Trọng

Thuộc tính: Nam chính trọng sinh trầm ổn mang bàn tay vàng và song hệ dị năng. Trung khuyển thâm tình công.

Mục tiêu sinh tồn: Sau khi sống lại, nâng cao thực lực bản thân, nỗ lực thu thập vật tư, mang theo Phương Hách sống một cuộc sống gia đình tạm bợ.

Vợ nam chủ: Phương Hách

Thuộc tính: Đảm đang hiền lành, giỏi việc nhà, chăm sóc cho Hạ Tử Trọng não tàn. Ôn nhu hiền lành thụ.

Mục đích sinh tồn: Được Hạ Tử Trọng nhặt về, xác lập trọng tâm cuộc sống này là vì Hạ Tử Trọng, ngoại trừ Hạ Tử Trọng mọi thứ đều là phù vân, bài trừ hết thảy uy hiếp đối với tồn tại của Hạ Tử Trọng.

==================

Biên Tập Đánh Giá:

Hạ Tử Trọng mang theo ký ức kiếp trước đã từng bị người yêu phản bội, người thân bán đứng, tình địch truy sát, người thầm mến mình vì mình mà hy sinh, hắn sống trở lại trước khi tận thế bắt đầu. Vì không để bi kịch đời trước lặp lại một lần nữa, hắn quyết đoán chia tay với người yêu, cũng tìm cho được Phương Hách đến trước khi chết vẫn luôn không rời không bỏ, canh giữ bên cạnh mình trước kia. Lợi dụng không gian thu thập vật tư, cùng Phương Hách tìm kiếm con đường sinh tồn trong mạt thế, Hạ Tử Trọng đời này thề phải bảo vệ hạnh phúc của hai người! Giãy dụa trong mạt thế, vừa gian nan vừa thống khổ, nam chủ Hạ Tử Trọng không thể nghi ngờ chính là một người may mắn, hắn sau khi chết liền hồi sinh, sống lại trước khi tận thế bắt đầu. Nam chủ biết kẻ nào thiện ác, có kiên trì cùng niềm tin, đối mặt với những người đã từng phản bội, tuy rằng hắn không tận lực báo thù, nhưng cũng sẽ không để những người đó sống dễ chịu như trước. Đối mặt với Phương Hách đã từng vì mình mà trả giá hết thảy, hắn cũng hạ lời thề dưới đáy lòng, muốn dùng bản thân và tình yêu của mình để bảo vệ, để hồi báo.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Đang tiến hành] Truyện đam mỹ

[Đang tiến hành] ♥ Nhà của Bạch ♥

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Đông Phong Hí Liễu


Đông Phong Hí Liễu


VA-copy.jpg

๖ۣۜMẹ đẻ:  Huyết Sắc Bách Hợp

๖ۣۜSố đo ba vòng:  giang hồ, cổ trang, oan gia ngõ hẹp, phúc hắc thâm tàng công x tạc mao mỹ nhân thụ

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết n+ x lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

“Ai nha, mỹ nhân không cần e thẹn, chúng ta đều là nam nhân cả mà!” Nếu là người khác ôm hắn, có thể là hắn sẽ nhẫn nhịn được một, hai canh giờ. Chỉ có duy nhất Liễu Vô Thường thì không được! Lúc này, Phong Thập Nhị không cách nào nhịn thêm một khắc nào nữa! Thò tay sờ sờ vào trong túi áo xem thử còn dư ra bao nhiêu ‘cái’,thế nhưng
lại phát hiện những thứ tốt mà đáng lẽ phải có trên thân thể chẳng biết từ khi nào đã không cánh mà bay. Phong Thập Nhị nhất thời đen mặt, không cần phải nói, từ lúc bọn họ lần đầu gặp mặt cho tới bây giờ, người có thể động tay động chân trên người hắn chỉ có một mà thôi!Người có thể bình yên vô sự thoát khỏi độc chiêu trong tay hắn, hiện tại khắp nơi khắp chốn kể từ giang hồ – từ dân gian cho đến triều đình – cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay,huống chi Liễu Vô Thường còn liên tục thoát được những hai lần Đáng giận!Rốt cuộc nên làm gì mới có thể đập bẹp cái con rệp mà ai ai cũng đều vô cùng chán ghét này chứ!

๖ۣۜSpoil:

Chính là tại lần sơ ngộ hỏng bét đến không thể hỏng bét hơn lúc ấu thơ kia, và cả lời tuyên bố ‘lấy thân báo đáp’ đáng sợ của tên Liễu Vô Thường tùy tiện nọ, mới khiến cho Phong Thập Nhị xui xẻo nhiều năm như vậy. Chẳng qua là hắn muốn giúp đệ đệ nhà mình chiếm được tâm tư của mĩ nhân thôi, không ngờ lại đụng phải tên dâm ma mười người gặp thì cả mười người đều phải biến sắc ấy. Mà Liễu Vô Thường cư nhiên giống hệt như một cái đuôi đập hoài không chết, phá rối sự vụ làm ăn của Phong Thập Nhị chưa nói, đã vậy còn hại hắn trúng độc một hồi… Đáng giận nhất chính là tên sắc lang hỗn đản này còn dám thừa cơ thò móng heo với hắn! Hắn cũng không phải người dễ chọc, nếu không dạy dỗ Liễu Vô Thường đến nơi đến chốn, thì Phong Thập Nhị hắn uổng phí cái đại danh ‘người gặp người sợ – quỷ thấy quỷ sầu’ rồi!


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Phong Kiều Dạ Bạc

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Trọng Hoa


Trọng Hoa


๖ۣۜMẹ đẻ:  Âm Sí Thịnh

๖ۣۜSố đo ba vòng: Chủ công / Niên hạ thâm tàng bất lộ không biết đại trí giả ngu hay đại ngu giả trí bình phàm số nhọ – công x Mỹ anh tuấn siêu cường tâm ngoan thủ lạt đế vương – thụ / Phụ tử văn / Siêu cấp ngược công / HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: chết n+ x lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Đây là một mảnh đất trù phú, sau khi hoàng đế của họ đánh đuổi xong quân ngoại tộc xâm lược, tương lai của họ tươi sáng vô cùng, sẽ không còn chiến loạn, không còn phải mất đi người thân, họ được mang đến một mảnh đất phì nhiêu màu mỡ, cày cấy rồi thu hoạch, chàng trai cường tráng nắm tay cô gái yểu điệu, mục đồng cưỡi trâu dạo chơi trên cánh đồng, dưới ánh hoàng hôn bảng lảng lượn lờ khói bếp.

“Cẩu Thặng, về nhà ăn cơm.” Không biết tiếng vọng ra từ nhà nào, khiến Trọng Hoa đang co người lơ mơ chợt bừng tỉnh.

Cuống quýt chạy đến bên giường, thầm giận mình sao lại ngủ quên đi mất, thay chiếc khăn đã ấm trên đầu mẹ, ra giếng giặt rồi lại đặt nó lên trán bà.

Người mẹ trên giường ước chừng mới ba mươi tuổi, kỳ thực ra trông cũng chỉ hai mươi mấy, nhưng mái tóc bạc trắng trên đầu lại rất không phù hợp, bởi vì mặc kệ nàng ba mươi cũng được, hai mươi cũng thế, cho dù bốn mươi năm mươi tuổi cũng không thể bạc đến mức này, màu trắng kia tinh khiết tựa như khi vừa sinh ra đã vậy, mà sự thực đúng là như thế, không phải yêu ma, không phải thần tiên, có người nói vì kiếp trước sầu đau quá nhiều nên kiếp này mới mang theo sầu của kiếp trước mà chuyển thế.

Có điều Trọng Hoa cũng không hiểu điều đó, trong mắt em, mẹ của mình chỉ không giống mẹ của Cẩu Thặng, Hắc Tử, Đại Ngưu mà thôi, mà cũng chỉ có tóc là không giống, huống chi mẹ của Trọng Hoa mỗi khi ra ngoài luôn dùng một mảnh vải bố quấn tóc lại, thế là chẳng thấy có gì khác biệt hết, à không, vẫn có cái khác, mẹ mình đẹp hơn mẹ người khác rất nhiều, Trọng Hoa nghĩ thầm.

Nàng nhíu mày từ từ tỉnh lại, bàn tay giăng đầy chai sạn yêu thương vuốt ve mái tóc rối loạn của con trai.

Mở miệng cố nói lại chỉ có thể phát ra những âm thanh mông lung khản đặc, ánh mắt ảm đạm xuống, nàng quên mất mình không nói được, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng của con liền lập tức mỉm cười trấn an, mẹ không sao, không cần lo lắng. Hiểu ý bà, Trọng Hoa nhẹ nhõm thở phào.

Mẹ đột nhiên bị bệnh khiến Trọng Hoa bé nhỏ vô cùng sợ hãi.

Nàng vuốt ve gò má gầy yếu của con, dù sao vẫn chỉ là đứa bé sáu tuổi, nếu mình thực sự mất đi nó biết phải làm sao bây giờ ?

À phải, cậu bé dường như nhớ ra điều gì, chạy vội đến cái bếp bằng đất nung đặt kế bên giường, mở nắp chiếc nồi đặt trên bếp, cẩn thận múc canh ra chiếc bát sứ, trong bát nước lõng bõng nổi lềnh bềnh vài miếng rau dại, lại lấy thêm mấy mẩu khoai lang còn ấm rồi mới quay lại bên giường.

Người mẹ thấy con mình ngoan ngoãn như vậy, trong lòng quặn đau, nếu như không vì những chuyện xảy ra ngày đó, đứa nhỏ này đúng ra đã có được đãi ngộ tôn quý nhất, hưởng thụ cuộc sống xa hoa nhất chứ không phải như bây giờ, cơm không đủ no áo không đủ ấm.

Ăn xong cơm chiều, đợi mẫu thân ngủ rồi, Trọng Hoa mới nhẹ tay nhẹ chân bước ra khỏi nhà, gọi là nhà, chẳng qua chỉ là mấy lớp cỏ tranh, gió lùa không chỗ chắn, chỉ cần một chút mưa, em và mẹ cũng phải cùng nhau co ro một góc nhà, cho nên em rất ghét trời mưa, nhưng nếu trời không mưa thì hoa màu sẽ chết khát, Trọng Hoa còn nhớ năm kia chỉ vì khô hạn mà phải chịu đói khát, mẹ nói khi đó em chỉ còn da bọc xương, phải nhờ vào rễ cỏ mới miễn cưỡng sống sót, cái này không tốt cái kia cũng không tốt làm bóng dáng nho nhỏ co mình buồn rầu một phen, thôi thì phó mặc cho ông trời vậy, dù sao em cũng chẳng thể bảo ổng làm thế nọ làm thế kia được, cùng lắm thì đợi sau mưa có thể đi bắt bìm bịp nướng ăn, cũng coi như bồi thường.

Đem mẻ khoai đang phơi nắng thu vào nhà, bảo quản cẩn thận, mùa đông phải dựa vào đó mà qua, mai phải nhớ ra đào nốt chỗ khoai còn lại trên ruộng, tranh thủ thời tiết tốt còn phơi khô cất mới dễ.

Thế này cũng có cái tốt, thu được không ít khoai lang, chắc đủ để bình yên vượt qua đông năm nay rồi, không cần sợ đông này lương thực không đủ ăn, có thể đói chết trong ngày đông giá lạnh nữa.

Hơn nữa nếu còn thừa, mẹ còn có thể mang khoai khô ra nghiền thành bột, làm thành bánh khoai lang cho em, hương vị ngọt ngào kia mỗi lần nghĩ đến đều khiến em nước miếng ròng ròng.

Ước mơ của trẻ con luôn luôn rất nhỏ bé, chỉ quay quanh cuộc sống thường nhật của chính mình, ước mơ của trẻ con cũng rất dễ thỏa mãn, bởi vì yêu cầu của bé Trọng Hoa với những gia đình chỉ cần hơi dư dả một chút cũng là rất dễ đạt thành.

Nhưng ảo tưởng của Trọng Hoa lúc này lại vĩnh viễn chỉ là ảo tưởng, không còn những ngày đông khổ sở đói rét, không còn túp lều tranh một cơn gió nhẹ cũng thông thống lùa qua, lại càng không còn bánh khoai lang mà em ngày ngày chờ đợi.

“Đừng tin tưởng bất cứ kẻ nào, kể cả cha của con.” Em không ngờ mẹ em lại nói được, nhưng giờ đây em chỉ mong thà rằng mẹ em đừng nói, từng ngụm từng ngụm máu tươi trào ra nhiễm đỏ quần áo em, nóng bỏng như thiêu đốt.

Trọng Hoa thật muốn đem tất cả những thứ đỏ đỏ này đẩy ngược vào trong cơ thể mẹ, bởi vì có một thứ trực giác nói với em, mất đi những thứ này mẹ em sẽ chết, chết là gì em không rõ lắm, nhưng em vẫn rất sợ, cái sợ hãi lan tràn đột ngột thiếu chút nữa xé nát tâm can.

Có người từ bên ngoài tiến vào, quỳ gối dưới chân em.

Em bước ra khỏi nhà, trước cửa không biết từ bao giờ xuất hiện một căn phòng lớn vô cùng xinh đẹp, xung quanh được bao bọc bởi vàng bạc châu báu quý giá mà trong cả cuộc đời em, thậm chí là trong ảo tưởng cũng chưa bao giờ được thấy, Trọng Hoa được bế vào trong, đồ đạc hoa mỹ, thảm dệt bằng tơ dày rộng, đệm nằm bồng bềnh mềm mại như một đám mây, Trọng Hoa cẩn thận vuốt lên tấm vải gấm màu xanh da trời, lúc cô nương xinh đẹp nhất trong thôn xuất giá cũng từng có một dải dây cột tóc như vậy, đó là thứ quý giá nhất trong đám của hồi môn của nàng, đồn là đồ gia truyền của bà nội nàng mang theo khi được gả từ nơi khác tới đây, nghe nói giá loại vải được dệt từ tơ của băng tằm chỉ cần một sợi tơ cũng đủ để xây cả một gian nhà ở, Trọng Hoa cũng muốn có một sợi như vậy, trên tóc mẹ em đến cả một đóa hoa dại cũng không có, em tin chỉ cần buộc dải lụa quý giá đó lên tóc mẹ, mẹ nhất định sẽ rất vui, bởi vì cô nương kia khi xuất giá cũng rất vui vẻ, mọi người ai cũng chăm chăm nhìn trộm nàng, Trọng Hoa biết cái đó gọi là hâm mộ, mà em mong mẹ em cũng được như thế.

Đột nhiên căn phòng hoa mỹ đó mang theo em bay lên, Trọng Hoa chưa kịp kêu lên vì giật mình đã bị những con ngựa trắng đang tung cánh bay lượn trước mắt hút hết sự chú ý, chiếc sừng giương cao khảm rãnh xoắn như mũi khoan, dưới nắng sớm tỏa ra hào quang lóa mắt, nhẹ nhàng nện bước dẫm lên những đám mây, rực rỡ như vậy, xinh đẹp như vậy, lụa mỏng rủ quanh theo gió phiêu diêu, nhẹ nhàng như tinh linh trong cây cỏ.

Trọng Hoa xuyên qua khe rèm nhìn ra bên ngoài, xóm nhỏ nằm ngay dưới chân, là gia viên em đã trải qua sáu năm đầu đời, đám khoai khô phơi tán loạn sau này sẽ không còn ai sửa sang lại nữa.

Càng lúc càng mơ hồ, đến khi chỉ còn là một chấm đen mờ mịt, cuối cùng không còn phân biệt được giữa hàng ngàn điểm đen kia cái nào là nhà em.

Hàng ngàn người quỳ gối dưới chân em, đoàn người tách làm đôi hàng phân cách bằng một dải thảm đỏ tươi, mà dải đỏ này dẫn em thẳng đến trước mặt người đàn ông gọi là ‘cha’.

Trọng Hoa nhìn người đàn ông trước mắt, người đó hoàn mỹ đến vậy, đẹp hơn bất kỳ người nào em từng gặp qua, hoàn toàn không giống với vẻ đẹp của mẹ, cũng không giống với vẻ đẹp của cô nương đẹp nhất trong thôn, em chỉ biết ngay cả giọt sương sớm mai tinh khiết nhất cũng không thể ung dung nhẹ nhàng như y, ánh trăng bạc sáng rỡ giữa đêm khuya cũng không thể rạng rỡ bằng y, sự tồn tại của y tựa như thần thánh, mày như núi xa, mắt như sông ngân hà, Trọng Hoa cuối cùng cũng ko thể rời mắt được nữa, chỉ cần cứ như vậy nhìn y, cứ thế nhìn y, cứ thế nhìn, cứ thế theo tháng năm đằng đẵng …


๖ۣۜLán nhỏ:

[Drop] Thạch Họa Lam

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png

Lão Bản


Lão Bản


giảo cơ๖ۣۜMẹ đẻ: Lâm Bội

๖ۣۜSố đo ba vòng: hiện đại, 1×1, phúc hắc ôn nhu bá đạo thâm tàng bất lộ siêu cường lão bản công (ngụy mặt than, sau có tư chất thê nô =))) x đơn thuần dương quang sinh viên nghèo thụ, ngọt ngào, công sủng thụ, HE

๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: 33 tuổi + 0 lần chết lâm sàn


๖ۣۜNhử mồi

Học kỳ năm tư vừa mới bắt đầu, đồng bạn Đại Nhất vội vã chạy đến tìm tôi: “Thạch Thụy, không phải ngày hôm trước cậu nói với tôi là muốn tìm một việc làm sao? Có cơ hội tốt có muốn hay không?”

“Nói trước! là gia sư thì tôi không làm!” vừa thu thập sách vở tôi vừa nói!

Đại Nhất biểu hiện như là ăn sai thuốc rồi, vẫn đăm đăm nhìn tôi. Nói thật ra, gia sư là việc làm ít tiền, chỉ có 1 nhiệm vụ là giám sát học trò hoàn thành bài học, đẩy nhanh tiến độ, đạt thành tích tốt mà các bậc phụ huynh đã yêu cầu là được.

Nhưng nó lại không thích hợp với tôi, tôi Thạch Thụy cá tính luôn luôn cẩu thả, tính tình lại quá mức ôn hòa vả lại không có được một khuôn mặt chết để bức mấy học sinh đáng thương làm theo hàng loạt đề bài cổ quái, không hợp lí. Có khi còn nghe được các bậc phụ huynh hướng mình oán giận con họ buổi tối 11 giờ đã leo giường ngủ cũng không như con người ta hằng đêm gặm thư đến 12 giờ khuya, tôi cũng muốn âm thầm trộm nhỏ giọt lệ đồng tình đây! Cho nên sau này, tôi cũng không muốn tái tiếp tục làm nghề gia sư nữa.

Thời gian thì vẫn cứ trôi, nhà tôi thuộc vùng nông thôn tại Bình Đông, gia cảnh cũng chẳng giàu có gì, có thể chiết ra tiền cho tôi vào trường đại học tư thục cũng đủ làm tôi cười trộm nửa ngày, vì không muốn gia tăng gánh nặng cho cha mẹ, bình thường tôi đều phải tự dựa vào mình tại phía Bắc cố gắng làm việc kiếm tiền trang trải các chi phí sinh hoạt và tiền tiêu vặt.


๖ۣۜLán nhỏ:

[Hoàn] Trinh Trinh

https://i0.wp.com/i921.photobucket.com/albums/ad51/tingvivi8/Feather-PNG/HA_png01100092.png